PHẦN 6: ÔN NHU NUÔI NHỐT (Hai)

(Hai) - "Dạy dỗ, hoa huyệt triều phun"


Trần Thành hữu khí vô lực than nhẹ một tiếng, trên mặt toát ra thần sắc thoải mái dễ chịu, 3 người rất thích xem bộ dáng bụng y phồng lên, cảm thấy thật giống như là mang thai con của bọn hắn, bởi vậy sau khi bản thân xuất tinh mãi cứ để cho tinh dịch lưu lại trong cơ thể y, khiến y bực bội dị thường khó chịu. Lúc này, Lưu Tuấn đưa tay xoa nắn hai bao tinh hoàn của thanh niên rồi kéo lên, lộ ra hoa huyệt phía dưới.

Đúng vậy, nguyên bản Trần Thành là một nam nhân bình thường, nhưng Trương Minh Kiệt không biết dùng cái thủ đoạn gì, tại trên cơ thể y tạo thêm một cái âm đạo, niệu đạo khẩu, âm thần, âm đế, tử cung đầy đủ mọi thứ, hơn nữa đồng dạng có thể cảm nhận được khoái cảm.

Mà tại khí quan không nên xuất hiện trên cơ thể một nam nhân này, sau khi lành lặn thì trong một tuần lễ đã trở thành đối tượng mà 3 người nóng lòng đùa bỡn, khiến cho Trần Thành từ trong kinh hoàng cảm nhận được khoái cảm khó có thể tưởng tượng.

Lưu Tuấn từ phía sau ôm lấy thanh niên, đầu lưỡi linh hoạt ôn nhu liếm láp lấy cần cổ duyên dáng non mịn của Trần Thành, thỉnh thoảng nhẹ nhàng cắn một cái, mà một cái tay hắn đặt ở trên đầu vú thanh niên, đầu tiên là vòng quanh nó quay tròn, tiếp đó không nhẹ không nặng mà nhào nặn lôi kéo, dùng móng tay chậm rãi phá cào, một cái tay khác thì nắm chặt âm hành Trần Thành, tinh tế vuốt ve thân thịt, hoặc là đè chặt linh khẩu nhảy cảm. Động tác của hắn ôn nhu như thế, lực đạo vừa đúng, làm cho Trần Thành cảm thấy phi thường thoải mái dễ chịu.

Nhưng mà y cũng không có đắm chìm trong đó, bởi vì Đồng Trạch cũng tìm được thú vui trên thân thể y.

Ngón tay thô ráp tách ra âm thần đầy đặn trơn nhẵn, đem hai phiến thịt mỏng đang chú tâm bảo vệ âm đế lộ ra ngoài, lột ra bao bì bao quanh âm đế, khỏa chân châu nho nhỏ mà dị thường nhạy cảm này liền xuất hiện ở trước mặt hai người. Cơ hồ là ngay lập tức, Trần Thành giãy dụa, mặc dù biết tất nhiên sẽ không thành công, nhưng mấy ngày nay dạy dỗ đủ để thanh niên đối với chuyện sắp xảy ra dị thường sợ hãi.

Sự phản kháng của Trần Thành cực kỳ bé nhỏ, nhanh chóng bị Lưu Tuấn trấn áp xuống. Trong một tuần lễ này, khẩu phần ăn của Trần Thành bị trộn lẫn không biết bao nhiêu loại dược vật dặc thù, những dược vật này chẳng những có thể đề cao các dây thần kinh mẫn cảm củaTrần Thành, cũng có thể khiến cho thể năng trên toàn phương diện của y giảm xuống. Bây giờ Trần Thành chỉ liên tục bưng một chén nước đều sẽ cảm thấy phí sức, đi mấy bước là sẽ thở dốc, lại càng không cần phải nói tới có sức chạy trốn hay không. Nhưng mà, càng nhiều dược vật lại điều dưỡng thân thể khiến cho thanh niên có thể đối với hoan ái kiên trì càng lâu, thân thể này đang có xu hướng chuyển biến chuyển thành món đồ chơi hoàn hảo chuyên thuộc phục vụ ham muốn của 3 nam nhân. Loại chuyển biến này, khiến sâu trong nội tâm Trần Thành tràn đầy tuyệt vọng ------ Liền xem như chạy đi được, y còn có thể khôi phục lại là y của lúc trước sao?

Đồng Trạch không để ý đến Trần Thành chống cự, ngón tay của hắn ngoài ý muốn lại nhu hòa vuốt ve âm đế nho nhỏ, đánh vòng khuấy động xung quanh, đè ép, để cho nơi bụng thanh niên sinh ra cảm giác ê ẩm sưng đau rõ ràng. Thời gian dần qua, bên trong hoa huyệt rịn ra dâm dịch trong suốt, càng để lâu càng nhiều, thậm chí nhỏ xuống trên drap giường. Lưu Tuấn khẽ cười, đem ngón tay cạo xuống một điểm dâm thủy, bỏ vào trong miệng Trần Thành: "Hương vị của chính em, nếm thử, có ăn ngon hay không?"

Trần Thành lắc đầu, theo bản năng muốn khép lại hai chân, Đồng Trạch thấy thế sắc mặt liền lạnh xuống, bỗng nhiên nắm lấy âm đế, nặng nề mà lôi kéo đứng lên, thanh niên hét thảm một tiếng, kéo căng eo, hai chân theo bản năng đá đạp lung tung, lại bị Lưu Tuấn nhanh tay lẹ mắt mà đè lại, cưỡng ép tách ra, đặt ở bên cạnh hai chân chính mình. Đồng Trạch tay kéo càng cao, thậm chí kéo đến dài một tấc, tiếp đó buông tay ra, âm đế "Ba" một tiếng gảy trở về, tê dại mãnh liệt cùng đau đớn bén nhọn khiến Trần Thành tứ chi cứng ngắc, lắc đầu, muốn hô cứu, nhưng lại hô không thành câu rõ chữ. Hoa huyệt mãnh liệt co quắp, bỗng nhiên đại đại mở ra, một đại cổ dâm dịch từ miệng âm đạo phun trào, bắn ra thật xa, đơn giản giống như là xuất tinh. Đồng Trạch nhếch miệng, cầm lấy máy ảnh đang để ở một bên, hướng về phía hoa huyệt chụp vài tấm ảnh, tiếp đó hướng về phía âm đế nặng nề bấm ngón tay, nguyên bản triều phun dâm thủy đang dần dần chậm lại lập tức lần nữa hung mãnh lên. Mà Đồng Trạch không lưu tình chút nào, liên tiếp gảy bốn, năm lần, thậm chí lại nhào nặn lại vặn, tả hữu lôi kéo, đem hạt đậu nhỏ đáng thương chà đạp đến đỏ bừng, run rẩy mà đứng ở trong không khí, sưng to lên như một trái táo đỏ nhỏ. Mà hoa huyệt không dám thất lễ, một lần lại một lần mà phun ra dâm thủy cung cấp hai người thưởng thức, Lưu Tuấn cầm lên chén nước bên giường đặt ở phía trước hoa huyệt, đem dâm thủy toàn bộ tiếp ở trong ly, đợi đến hoa huyệt một chút dâm thủy cũng không phun ra nổi, cái chén đã bị lấp kín hơn phân nửa.

"Các cậu chơi đến thật vui vẻ đi! Chớ quá mức, cơ thể bảo bối còn cần điều dưỡng, nếu như trêu đùa quá, với y mà nói là một loại gánh nặng." Một âm thanh lạnh lẽo bình tĩnh vang lên, Trương Minh Kiệt xách theo thùng dụng cụ đi đến, đầu tiên là cúi người cho Trần Thành một cái hôn sâu, nụ hôn này vừa hung hăng vừa mãnh liệt, đầu lưỡi phá lộng càn quét mật ngọt khắp khoang miệng, không buông tha một tấc thịt nào, ngay cả yết hầu cũng bị đảo qua. Trần Thành liều mạng giẫy giụa, cũng không thể phản kháng, thẳng đến trước mắt y hoa lên, cơ hồ muốn ngạt thở, Trương Minh Kiệt mới ngẩng đầu, đem tiên dịch đang tràn ra khỏi bờ môi thanh niên từng cái liếm đi, khẽ cười nói: "Bảo bối hôm nay trải qua thế nào? Nhớ ta không?"

Trần Thành gấp rút thở hổn hển, đáy mắt toát ra một vòng sợ hãi, trong 3 kẻ trước mắt này, y thực ra sợ nhất cũng không phải kẻ tên Đồng Trạch lúc nào cũng trầm mặc ít nói, bề ngoài nhìn dị thường hung ác kia, mà là Trương Minh Kiệt người đối với y mười phần si mê này.

Ba người này, Đồng Trạch là chuyên gia chiến đấu, hoạt động mạnh tại thế giới dưới lòng đất, mỗi một lần y lên lôi đài là một lần y giành thắng lời, được coi là chiến thần bách chiến bách thắng; Lưu Tuấn là chuyên gia tài chính, phụ trách xử lý tài sản khổng lồ của 3 người, khiến cho nó sinh ra càng nhiều hiệu quả và lợi ích; Mà Trương Minh Kiệt là "Bác sĩ đen", y thuật của hắn xuất thần nhập hóa, danh xưng "Thượng Đế Chi Thủ" --------- Chính là đôi tay này, tiến hành dạy dỗ cùng cải tạo khủng bố trên thân thể Trần Thành.

Trương Minh Kiệt chú ý tới sợ hãi của thanh niên, lập tức cười càng thêm vui thích: "A, bảo bối nhìn qua đang rất hoảng sợ? Thực sự là không ngoan a. Xem ra bảo bối không có cảm nhận được sự yêu thích của tôi với em, vậy tôi cần phải càng thêm cố gắng mới được."

"Minh Kiệt," Đồng Trạch ngắn gọn kêu một tiếng, "Chớ nói nhảm, muốn cũng nhanh chút, y căn bản sẽ không hiểu."

"A, không sai," Lưu Tuấn cũng gợi lên mỉm cười ôn nhu, bàn tay đang vuốt vuốt âm hành Trần Thành đột nhiên nắm chặt, lệnh Trần Thành hít một hơi, bị đau mà kêu lên, "Chỉ có hoàn toàn, hoàn toàn nắm giữ y, y mới sẽ không vứt bỏ chúng ta, mới có thể ngoan ngoãn chờ tại bên người chúng ta."

Trần Thành mở to hai mắt, khẩn cầu nói: "Van cầu các anh, buông tha tôi, tôi sẽ nghe lời ---- A a a ----- Không ---- Ách a a a a a ------" Eo thân của y đột nhiên giật bắn lên, bụng dưới co rúm, tứ chi quơ loạn, lại bị Đồng Trạch cùng Lưu Tuấn một mực chế trụ, chỉ có từ trong cổ họng phát ra tiếng kêu thảm chứng tỏ thanh niên đang phải tiếp nhận đau đớn.

Thì ra Trương Minh Kiệt từ trong rương dụng cụ lấy ra một ống thuốc chích, kim tiêm lập loè hàn quang không chút lưu tình đâm vào bên trong âm đế đã bị chà đạp mà sưng đỏ không chịu nổi, dược tề theo mũi kim mảnh nhỏ rót vào cơ thể, nguyên bản là bộ vị mười phần nhạy cảm lại bị đối đãi như vậy khiến Trần Thành cơ hồ muốn bất tỉnh, nhưng mà thần kinh đã trải qua dược vật cường hóa làm cho thanh niên muốn hôn mê cũng không làm được, chỉ có thể thanh tỉnh tiếp nhận hết thảy tra tấn cùng khuất nhục.

"Thật đáng thương a." Trương Minh Kiệt cười nhẹ đứng lên, ngón tay vỗ về chơi đùa lấy bờ môi Trần Thành, sau đó cắm sâu vào, bắt được đầu lưỡi vô lực, tùy ý thưởng thức, nhìn xem thanh niên nha nha ô ô nói không ra lời, thần sắc nam nhân càng ngày càng sâu hơn ý cười, "Đây là thuốc đặc chế ta chuyên môn vì bảo bối nghiên cứu ra, nó sẽ khiến cho âm đế bảo bối trở nên càng lớn, càng nhạy cảm hơn. Về sau, cho dù là một trận gió thổi qua, cũng sẽ làm cho bảo bối đạt đến cao trào." Trần Thành nghe đến đây đáy mắt liền nổi lên khiếp sợ và kinh hãi khiến Trương Minh Kiệt thật cao hứng, hắn cười nói, "Ha ha, bảo bối về sau không thể mặc quần, bởi vì chỉ ma sát một chút liền sẽ chảy nước; Cũng không thể ngồi xuống, mặt ghế sẽ áp bách âm đế; Lại càng không thể khép lại hai chân, chỉ có thể mãi mãi tách ra cho chúng ta ngắm nghía thưởng thức ---------"

Hắn không có tiếp tục miêu tả tiếp, nhưng như vậy cũng đủ khiến Trần Thành cảm thấy tuyệt vọng khóc ồ lên, mà tiếng khóc của y làm cho 3 người không hẹn mà cùng lộ ra mỉm cười thắng lợi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip