Thiên ý

Từ sau hôm đó Minh ngọc trở về , nàng cứ luôn ở trong cung của mình suốt không rời nữa bước , nàng cũng không muốn lên triều chính , làm cho Mẫu Hoàng lo lắng khôn nguôi , cử người đi hỏi nguyên nhân vì sao thì nghe kể lại nàng muốn được nghỉ ngơi tịnh dưỡng vài ngày . Suy nghĩ lại thì cũng không sai , Minh ngọc là nguyên soái giữ vững ở biên cương , nàng đi đi về về có được mấy ngày được nghỉ ngơi chứ . Thế nên Mẫu Hoàng ân chuẩn cho nàng nghỉ ngơi tịnh dưỡng

Trong cung của Minh Ngọc lúc này , không có bất cứ một ai , người hầu đi cùng nàng cũng không thấy đâu ,tuy nói nàng trẻ con nhưng một khi không vui  thì nàng không muốn thấy bất kì một ai nữa . Nàng cũng không uống rượu , như bao người khác thay vào đó ban ngày nàng luyện chữ viết kinh thư còn ban đêm thì ngồi ở trên mái ngắm các vì sao . Điều đó giúp nàng sẽ tốt hơn , nàng nhìn vì sao lung linh  lấp lánh trên trời , thở dài ra một tiếng

- Ai làm cho công chúa phải than ngắn thở dài thế

Tiếng nói ở bên cạnh phát ra làm cho Minh Ngọc giật bắn cả người, 2 giây sau nàng mới có thể định hình được là người nào

-Thiện Anh !

Nàng ấy lúc này chỉ biết gọi tên người đó , vì nàng không biết phải nên nói gì nữa , không lẽ nói nàng yêu Hiếu Mẫn

Thiện Anh là biểu muội của Hiếu Mẫn, hai người tuy là chị em họ nhưng nét mặt giọng nói có phần khá giống nhau , tuy nhiên Thiện Anh thì giỏi võ hơn Hiếu Mẫn tính tình thì mạnh bạo hơn Hiếu Mẫn.  Có lẽ vì là đã chơi chung với nhau từ nhỏ nên Minh ngọc nhà ta không bị lầm lẫn , lúc nãy đứng hình 2 giây vì nguyên nhân này đây

- Sao nay lại mặc đồ của biểu tỷ Hiếu Mẫn

Thiện Anh khó chịu , đâu phải người ta muốn mặc đâu , bị phụ mẫu ép buộc nên phải mặc thôi, người ta cũng không muốn bị nói là đứa con bất hiếu nên phải mặc đấy

-Phụ mẫu muội bắt muội - giọng nói của Thiện Anh lúc này có chút nghẹn ngào , Minh ngọc cũng nhận ra được điều đó

- Đi ta dẫn muội đi Giang Nam

Thiện Anh ngạc nhiên , bây giờ đã là giờ nào rồi mà đòi đi Giang Nam.  Thiện Anh muốn từ chối , nhưng lúc này đã bị bàn tay của Minh Ngọc nắm kéo đi rồi . Thôi đành vậy , nàng dù sao cũng chưa muốn tiến cung , nên cũng chấp thuận ,  nàng chờ Minh ngọc viết lại một bức thư sau đó liền cùng Minh ngọc rời đi .

Giang Nam là một nơi phong cảnh hữu tình , ai ai cũng muốn đặt chân đến đó . Từ nhỏ nàng đã rất muốn đến đó rồi , nhưng vẫn muốn đi cùng với Minh ngọc hơn, cũng đã có lần Thiện Anh nói chuyện này Minh ngọc nhưng không biết nàng ấy có nghe vào tai không nữa . Nên Thiện Anh cũng đành im lặng luôn, cũng đã 4 năm nàng không nhắc đến rồi , vậy mà Minh ngọc vẫn nhớ vậy chứng tỏ nàng có nghe lời mình muốn nhắc đến .....

------------------------------

- Báo , tối đêm qua Nhị công chúa cùng với Thiện Anh tiểu thư đi đến Giang Nam rồi ạ

- Cái gì

Thái giám cầm lá thư trên tay đưa đến cho Mẫu Hoàng , lúc đầu ngài có vẻ tức giận lắm nhưng sau khi nhận được lá thư thì ngài đã nguôi ngoai đi, đưa mắt nhìn Thái nữ

- Con nghĩ sao về điều này , Thái Nữ

- Thưa Mẫu Hoàng , nhi thần ngix Hoàng muội cũng đã lớn cứ để cho nàng ấy đi , dù sao cả hai cũng đều giỏi võ nên Mẫu Hoàng an tâm

Mấy ai biết được trong lòng Thái nữ này vui đến nhường nào , nàng biết Minh ngọc thích hiếu mẫn , nàng đã cử người gọi Thiện Anh đến đây để giúp nàng đưa Minh ngọc đi đâu đó thật xa để nàng có thể cùng Hiếu Mẫn ở cạnh nhau . Nàng không ngờ chỉ sau có một ngày mà Thiện Anh đã đưa Minh ngọc đi đến tận Giang Nam luôn rồi , nàng khâm phục Thiện Anh thật .

Mẫu Hoàng đưa tay vẫy vẫy ý bảo tất cả mọi người lui hết , chỉ còn Thái Nữ và người ở lại đây , lúc này Thái nữ ngồi xuống bên cạnh của Mẫu Hoàng

- Thái Nữ , dạo gần đây ta không khỏe tạm thời việc triều chính con thay ta giải quyết được không ?

Người nắm lấy tay của Hoàng nhi rồi mỉm cười nói

- Mẫu Hoàng , Hiếu Mẫn cũng đã khỏe ngày mai có thể tổ chức được ạ

Mẫu Hoàng cười , ngài quả nhiên lựa chọn không sai , chỉ có Thái nữ người hiểu được ý của người mà thôi

- Còn về việc của Hoàng muội con

-Nhi thần đã cho người theo âm thầm bảo vệ, tuy nói là võ công cao nhưng vẫn an toàn là trên hết

Mẫu Hoàng gật đầu

Mọi việc những ngày tiếp theo thì thuận buồm xuôi gió , ngày ngày Thái nữ của chúng ta sau khi bãi triều liền nhanh chóng sang nhà Hiếu Mẫn , lần nào cũng thế biết Thái nữ sẽ qua thì Hiếu Mẫn luôn tìm cách xuất hiện trước mặt nàng một cách bất ngờ  khiến cho Thái nữ lần nào đến cũng phải giật cả mình , có khi xém ngã xuống hồ sen trong vườn nhà của Hiếu Mẫn . Thân xác là của thời đại này , nhưng tâm hồn là một ngươid hiện đại , ở trong phủ riết nàng phát chán rồi đấy , hôm nay biết Thái nữ vẫn đến , nàng chẳng buồn mà trêu Thái nữ nữa

- Sao vậy , trông nàng có vẻ không vui hay là hôm nay không muốn trêu ta nữa à

Hiếu Mẫn gật đầu , đúng nàng ấy thật sự là rất không vui , nàng muốn ra khỏi phủ , nàng muốn đi chơi.Nàng không thể nói mình là Park Hyomin , một người của thế giới tương lai , nàng sống tự do thích đi đây đi đó , không ai quản được nàng , vậy mà giờ đây chính nàng không thể ra khỏi nhà. Bất chợt nàng nghĩ ra một trò chơi, mà thời nào cũng chơi được, trốn tìm là một trò  chơi dân gian , thế là nàng liền rủ Thái nữ Chơi .
Thái nữ cũng đồng ý chơi với nàng , có hai người tất nhiên sẽ không vui rồi , lại thấy mặt của Hiếu Mẫn không vui một lần nữa . Thái nữ xoa đầu

- Muội lớn vậy rồi , còn ra vẻ con nít

Phải Thái nữ nói đúng , nàng lớn rồi , ở thế giới của nàng , Park Hyomin đã 26 tuổi rồi , có thể cưới hỏi được rồi , nhưng thế giới này , Phác Hiếu Mẫn chỉ mới 17 tuổi thử hỏi sao nàng không thể con nít . Thái nữ rất muốn trêu chọc nàng lâu ơi là lâu nữa , mặt nàng lại càng tối nên thôi , truyền lệnh gọi thêm 6 người nữa đến chơi. Họ chơi đến nỗi mà quên mất thời gian , bỗng nhiên mây đen kéo đến , mưa lớn nặng hạt trĩu xuống làm Thái nữ không quay trở về lại được Hoàng cung của mình . Đành phải ở lại cùng Hiếu Mẫn , trời mưa hôm nay khác thường , tiếng sét khá lớn làm Hiếu Mẫn sợ vô cùng , đây chính là điểm yếu của Hyomin , từ nhỏ cô đã sợ sấm , dù là lớn hay nhỏ , thấy Hiếu Mẫn sợ đến như vậy Thái nữ liền ôm Hiếu Mẫn vào lòng

- Nàng đừng sợ , ta ở đây

Cái ôm ấp ấm , làm Hiếu Mẫn không sợ nhiều như lúc này , nhưng chưa hết nàng vẫn vòng tay ôm chặt lấy người của Thái nữ

- Thái nữ .......ngươi đừng đi.....ta sợ..... - cố gắng lắm Hiếu Mẫn mới có thể nói ra được trọn vẹn từng chữ

- Được , ta ở đây , ở đây với nàng

-----------------------------------------

Giang Nam phong cảnh hữu tình quả thật không sao , Phác minh ngọc và Thiện Anh đã ở trên chiếc thuyền xuôi dòng sông ấy . Hai bên là hàng cây xanh mướt , nếu như ai có từng đi đến đây sẽ chắc chắn không quên được phong cảnh nó đẹp như thế nào . Nếu là đi giữa cặp phu thê sẽ càng tuyệt hơn biết nhường nào

-Minh Ngọc , tỷ sao phải buồn

Minh ngọc đứng ở đầu thuyền ngắm nhìn cảnh xung quanh , Thiện Anh nghĩ chắc là đang nhớ đến biểu tỷ của nàng rồi , nàng thừa biết Minh Ngọc thích Hiếu Mẫn chẳng qua nàng muốn cứ tỏ thái độ trẻ con để mà bên Hiếu Mẫn cho biểu tỷ niềm vui thôi

- Muội dậy rồi

- Ừm đã dậy rồi

- Ta nhớ Hiếu Mẫn

Nói , cuối cùng Minh Ngọc , nhị công chúa cũng nói ra rồi, lúc đầu nàng thật sự ngốc khi đi theo , lúc đầu nàng quên mất vì sao Minh Ngọc lại dẫn nàng đi , nàng cứ nghĩ rằng Minh Ngọc nhớ những lời mình nói 8 năm trước . Ai ngờ được khi đến đây rồi , nàng nói nhớ Hiếu Mẫn , gương mặt này giống Hiếu Mẫn đến vậy , nàng giận lắm , lúc này nàng ghét gương mặt của mình, thật sự rất ghét rất ghét . Nàng lao xuống cánh rừng ven bờ , chạy thật sâu vào đó

- Thiện Anh , Thiện Anh ,..... nguy hiểm lắm muội quay lại đây cho ta

- Thiện Anh , Thiện Anh

‐..................


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip