3. Beomgyu là một kẻ lừa đảo

Tôi vốn chưa bao giờ nghĩ tới, mọi chuyện lại ra nông nỗi này.

Nếu ban đầu chỉ là có chút khó xử, bây giờ, ngay cả nói chuyện một câu tôi cũng không đủ tư cách.

Cái đấm của Soobin để lại nơi khóe môi tôi một vết thương. Tuy không đáng kể nhưng lại ở ngay trên mặt. Soobin liền bị công ty khiển trách, lịch comeback của chúng tôi cũng đột ngột bị hoãn lại.

Tôi nhân lúc được nghỉ đã dọn lại căn phòng chất đầy quần áo, tiện tay trồng thêm cả mấy chậu cây để ngoài ban công.

Chẳng qua vừa rồi đọc được một bài báo, nói rằng những việc này sẽ khiến bạn thư giãn đầu óc. Thế nhưng kể cả khi đã làm thế, đầu tôi lúc nào cũng không thôi suy nghĩ miên man, không chịu yên lặng.

Một phần cũng là vì...quan hệ của tôi và mấy đứa nhóc còn lại trong nhà không được ổn lắm. Thậm chí, tôi đã quen với việc bị ngó lơ hay những lần lỡ giờ cơm mà chẳng có ai gọi một tiếng.

Tôi cũng thấy chẳng có gì đáng ngại. Đàn ông con trai với nhau cả, giận dỗi lâu ngày còn ra thể thống gì. Thế nên tôi càng vô tư, cả ngày chỉ lo ăn với nằm, ngày ngày chờ cây lớn.

Nhưng mấy chậu cây tôi trồng còn chưa kịp nảy mầm, kẻ cuồng công việc như tôi rốt cuộc cũng không chịu được mà lại vác thân đến phòng tập.

Phòng tập của công ty chúng tôi phải gọi là khá xịn. Mỗi phòng ngoài gương, loa, bàn, ghế, khăn,...thận chí còn có cả đồ ăn thức uống đủ các loại. Cũng chính vì nhảy đã mang tôi đến với con đường làm idol, khi không vướng lịch trình, tuần 7 ngày thì hết 8 ngày tôi sẽ đến phòng tập nhảy nhót. Đến mức Beomgyu còn từng đùa rằng mỗi ngày đến phòng tập là mỗi lần đến nhà Yeonjun-hyung chơi.

Vào cái ngày khỉ ho cò gáy chẳng có lịch trình nào như hôm nay, tôi khẳng định rằng sẽ chẳng có ai giành phòng tập với tôi. Vốn bình thường cũng không có ai. Tôi ghé qua cửa hàng tiện lợi, mua vài cái kem rồi mới thong thả đến công ty.

Trên đường lên phòng tập, không biết bao nhiêu nhân viên, đồng nghiệp dừng lại hỏi thăm về cái vết bầm khóe miệng rất lộ thiên của tôi. Mỗi lần như vậy tôi lại cười xòa rồi nói đó là tôi lấy cái chày đập vào để tạo vibe bad boy. Thành ra ngoại trừ quản lí và nhân viên phụ trách của nhóm, khắp nơi trong tòa Hybe đều có tiếng xì xào về việc Choi Yeonjun trong truyền thuyết thực sự đã phát rồ vì làm việc quá nhiều.

Cũng chẳng biết có phải do ra ngoài bước nhầm chân không, phòng tập thế mà lại đang có người.

"Vậy mới nói..."

Phòng tập thì là của chung, ai có phần sự không phận sự đều được ghi rõ trên tấm biển treo ngoài cửa. Tôi có thể cứ thế mà vào,việc của người khác không ảnh hưởng đến tôi. Nhưng giọng nói kia là của Soobin, người mà tôi không tiện gặp nhất.

Mặc dù bản năng thúc giục tôi mau quay về, không hiểu vì sao tôi lại tự dưng ghé lại gần, qua cánh cửa nghe được thoang thoảng giọng của anh quản lí.

"Anh cũng không ngờ Si-hyuk-nim lại làm căng đến thế. Đều là thanh niên cả, đánh đấm nhau vài cái cũng đâu phải chuyện gì lạ..."

"Nhưng anh ơi, sếp bực là vì phát hiện ra chuyện khác nữa."

Trong lòng tôi bỗng có cảm giác chẳng lành. Không phải chỉ là hoãn lịch trình thôi sao? Thế nào là làm căng? Chuyện khác cái gì?

"Chuyện khác?" - anh Jisoo hỏi thay cho tiếng lòng của tôi.

"Sếp biết chuyện...Beomgyu em ấy vẫn luôn..."

Giọng nói nhỏ dần về sau, tôi không nghe được hết câu, chỉ nghe anh Jisoo thốt lên một tiếng ôi trời, phải mất một lúc mới nói tiếp.

"Đến mức đó? Thích một người thôi mà?"

Thích một người...

"Không phải thế, anh biết mà, Beomgyu không giỏi chịu áp lực. Đó chỉ là giọt nước tràn ly...em mới nói là 'vẫn luôn'..."

Nghe câu được câu mất, tôi bực mình không thể cứ thế xông thẳng vào, túm áo Soobin bắt nói chi tiết hơn. Dù việc này chắc hẳn là về Beomgyu, lòng tôi vẫn cứ nhộn nhạo không yên, có lẽ là vì tội lỗi chăng?

Tôi không muốn mình mù tịt về vấn đề của Beomgyu, càng không chịu được nếu có chuyện gì tồi tệ đang xảy ra với em.

"...tội thật đấy, chắc là đau lắm."

"Vâng, anh không biết em ấy đã khóc với em nhiều như thế nào đâu. Chưa kể còn khi khóc một mình."

"Hãy để ý em ấy nhé, Soobin."

"Anh yên tâm, dù sếp không dặn, em cũng sẽ không để em ấy làm đau mình nữa đâu."

...

"Không thể để em ấy cứa vào da thịt mình như vậy nữa."

Tôi căng thẳng đến toát cả mồ hôi, lạnh toát. Những cây kim đâm chọc vào đầu tôi mấy ngày nay lại tái xuất. Cả thân cả người dần trở nên tê dại. Phút chốc tất cả mọi thứ trở nên thật mơ hồ.

Beomgyu không hề tỏ thái độ gì với tôi cả...

Những dòng kí ức chồng chéo lên nhau xuất hiện.

Có một Beomgyu đã từng ôm tôi lúc nửa đêm, thì thầm: "Anti quá đáng anh nhỉ? Đừng nghe họ mà, hyung của bọn em đã làm rất tốt rồi."

Beomgyu từng vỗ vai tôi: "Đừng áp lực quá, anh luyện tập nhiều vậy mà. Stage này sẽ trở thành huyền thoại."

"Em á? Em thì buồn cái gì? Anh quên ai là người bảo anh lơ antifan đi rồi à?"

"Áp lực gì chứ? Em không nhiều việc như anh đâu. Hyung của em giỏi lắm ấy."

"Em đang buồn vì đã bị thằng Heeseung đuổi đi không cho ở nhờ kia. Em đã bảo là không thích anh nữa mà."

"Hyung đừng nói nữa, em không sao."

Beomgyu là một kẻ lừa đảo. Lừa đảo khiến người ta phải đau lòng.

Tôi tưởng rằng em quá ích kỉ, để cảm xúc của mình gây khó dễ cho tôi. Chưa nghĩ tới, mình đã tồi tệ như thế nào.

Tôi cứ nửa tỉnh nửa mơ, cũng không nhớ đã trở về nhà bằng cách nào, trên đường đi có bị ai bắt gặp hay không.

Trời về đêm hơi lạnh, tôi cũng chẳng thừa hơi để nghĩ tới.

Khi vừa bước vào ký túc xá, tôi thấy một thân ảnh nho nhỏ, đang cuộn tròn trên ghế xem phim hoạt hình.

Em còn bé như vậy, cũng chỉ mới 20.

Vô thức, tôi gọi:

"Beomgyu..."

Em quay đầu, mang vẻ mặt hốt hoảng mà nhìn tôi. Tuy ánh mắt hiện rõ vẻ rụt rè, nhưng em vẫn từ tốn mà đáp.

"Hyung."

Dừng một chút, em lại nói:

"Mọi người đã ăn cơm rồi, anh Soobin nói tối nay sẽ không về, em cũng đoán là hyung sắp về, đã để phần cơm của anh ở trong phòng rồi đấy."

Nhiều khi tôi thực sự thắc mắc. Sao ông trời lại sinh ra một Beomgyu hiền lành, dễ bắt nạt như vậy. Tôi cứ cho rằng em quá ích kỉ, chỉ biết đi theo cảm xúc cá nhân.

Hóa ra tôi là một thằng khốn.

"Sao anh lại nhíu mày rồi? Anh không thích em vào phòng anh à? Tại...em thấy mầy ngày nay anh toàn lỡ giờ cơm nên mới...Em xin lỗi."

Tôi ước có thể quay về quá khứ, bảo Soobin đấm mình thêm mấy cái. Tại sao lại đau lòng như vậy, từ khi nào Beomgyu lại có thể khiến tôi ghét bản thân mình đến thế?

"Beomgyu"

"Dạ?"

"Vì sao em lại biết mình thích anh?"

...

"Hyung..."

"Trả lời anh đi."

Beomgyu khi xem phim vẫn luôn thích tắt đèn. Ánh sáng lập lòe từ màn hình ti vi chiếu lên gò má em, khiến khuôn mặt em trở nên mờ mờ, cảm giác rất không thực. Tôi thực sự, trong một khắc, lo rằng mình chỉ đang tưởng tượng ra hình ảnh trước mắt, lo rằng tôi đã chẳng còn cơ hội để nói chuyện với em.

Đôi mắt em đượm buồn, khóe môi lại cong lên một đường mềm mại.

"Không phải chính anh đã nói đó sao."

...

"Mắt sáng, tim đập, suy tư ngày đêm."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip