Thời gian có chữa lành được tất cả?
"Bệnh ung thư của cậu đã biến chứng và đang chuyển vào giai đoạn cuối,nếu không tìm được tủy thích hợp để thay sớm thì....Chúng tôi rất tiếc Seokjin,nhưng chúng tôi cũng không thể giấu cậu được,cậu phải thật bình tĩnh để điều trị,chúng ta còn nước còn tát,chúng tôi sẽ liên hệ khắp các bệnh viện toàn quốc để tìm tủy thích hợp cho cậu,cậu phải cố lên nhé Seokjin".Những lời của bác sĩ cứ văng vẳng trong đầu Seokjin,vậy là bao công sức,tiền bạc Taehyung đã bỏ ra cho anh lại như đổ sông đổ biển.Seokjin rãi bước dọc con đường hoa công viên,miên man nghĩ về những chuyện đã và đang sảy ra,đúng là anh sinh ra chỉ để đau khổ.
-Ơ...Seokjin hyung.
-Park Jimin?
-Jin hyung,sao anh lại ở đây?
-À....tôi sống ở đây?Còn cậu?
-Em cũng sống gần đây.
-Cậu...sao lại để mấy cái sẹo trên mặt như thế?Không biết đi thẩm mỹ cho hết sẹo à?
-Là em cố tình để như vậy,mà sao anh lại sống ở đây?
-Tôi đến đây cũng được vài tháng rồi,không khí ở đây rất tốt.Bây giờ theo tôi,tôi đưa cậu đi trị sẹo.-Seokjin nói rồi nắm tay Jimin kéo đi.
-Không cần đâu Jin hyung,em muốn để như thế mà,đi uống cafe không?Em biết một quán rất ngon đó.
Cả hai vào một quán cafe cách đó không xa,chọn một vị trí trên cao có thể ngắm toàn cảnh công viên phía dưới.
-Cậu đến đây từ bao giờ?-Seokjin.
-Cũng được một năm rồi hyung,bây giờ em rất thích cuộc sống ở đây.
-Jin hyung,chuyện đó...em thành thật xin lỗi,-Jimin.
-Bỏ đi,chuyện qua lâu rồi,cậu biết sai là được rồi.
-Ngày đó em đã nghĩ mình sẽ thay thế được anh trong lòng Jungkook,sau chuyện đó em mới nhận ra,nếu là yêu thì dù có thế nào người ta cũng sẽ yêu,còn nếu đã không phải yêu thì dù mình có làm gì đi nữa thì kết quả cũng chỉ có vậy thôi.Đúng là cái gì cũng có thể tranh giành trừ tình cảm.
-Đừng cố gắng để thay thế vị trí của tôi,mà hãy trở thành một người khác trong lòng Jungkook,bởi có những thứ chỉ có tôi mới có thể cùng cậu ấy trải qua,đó là quá khứ.Có lẽ Taehyung trưởng thành hơn cậu nên cậu ấy nhận ra được điều đó sớm hơn chăng?Thế nên cậu ấy mới bỏ đi thay vì tranh giành như cậu.
-Hyung,anh phải có niềm tin,tìm được nhau giữa bao nhiêu con người đó là cả một duyên nợ,không ai dễ dàng dứt ra được đâu.
-Tôi cũng mong là vậy,chỉ là không biết mình còn có thể chờ được đến khi nào.Cậu vẫn giữ liên lạc với Jungkook chứ?
-Dạ có,cậu ấy thi thoảng rãnh cũng sẽ đến đây thăm em,cậu ấy biết anh ở đây chứ?
-Không,và cậu đừng nói với cậu ấy nhé.
-Tại sao?
-Không sao cả,thỉnh thoảng tôi cũng sẽ lên Seoul thăm bọn họ.
-Em biết rồi,em xin địa chỉ của anh được chứ?
-Tôi ở nông trại phía cuối con đường hoa khu đối diện,cậu có thể đến chơi bất cứ lúc nào.Và hãy đi cùng tôi để xóa mấy cái sẹo trên mặt đi,công nghệ bây giờ có thể trả lại gương mặt xinh đẹp khi xưa cho cậu.
-Em không muốn,đó là cái giá mà em phải trả,khuôn mặt này sẽ nhắc nhở em rằng em đã từng sai lầm như thế nào,để em không bao giờ tái phạm nữa.
-Cậu cứng đầu thật đấy.
-Cũng chỉ là 2 cái sẹo thôi,đã mờ dần theo thời gian rồi mà.Jin hyung,thật vui khi có thể cùng anh nói chuyện thế này,em thấy rất vui.
-Uhm,tôi cũng vậy.
__________________________
-Seokjin à,anh có đang hạnh phúc không?Cậu ta không làm anh buồn đó chứ?
-Seokjin,anh có còn nhớ về em không?
-Những nơi xinh đẹp thế này mà em chỉ có thể đến một mình.Seokjin à,nếu có kiếp sau anh hãy chờ đợi em một chút nhé,em cũng sẽ chờ đợi anh,để chúng ta sẽ không phải vướng bận vì người đến trước nữa.
Taehyung từ khi rời khỏi Hàn Quốc,cậu đã đi chu du khắp nơi trên thế giới,những nơi trước đây cậu muốn đến,những nơi Seokjin từng không ngớt lời khen rằng thật đẹp,đồ ăn ở đây nhìn thật hấp dẫn,những nơi mà cậu dự định sẽ đưa anh đi khi anh khỏi bệnh...cậu đi qua tất cả,mỗi một nơi cậu đều chụp rất nhiều hình,mỗi một tấm hình cậu đều gắn hình anh vào rồi cất vào từng cuốn album riêng.Seokjin đối với Taehyung luôn thật đẹp.
____________________________
Seokjin phát bệnh rất nhanh,và dường như anh cũng không có ý muốn điều trị.Anh nghĩ có thể kết thúc hết mọi đau khổ trên cuộc đời này thì thật tốt,vết thương âm ỉ trong lòng đã đủ quật ngã anh biết bao lần,không có Taehyung thì ai sẽ đưa anh vượt qua nổi đau ngoài thể xác kia.
Ken và Jimin là người đã chăm sóc anh suốt thời gian qua,Jungkook đã đi công tác dài hạn ở nước ngoài nên anh không cho Jimin nói với cậu,anh vẫn gọi điện thường xuyên cho Namjoon,Yoongi và Hoseok nhưng không nói tình trạng của anh với họ,cho đến khi Yoongi gặng hỏi lý do vì sao lâu anh không lên Seoul thì anh mới chịu nói.Lúc này sức khỏe anh đã rất yếu,việc đi đứng cũng trở nên khó khăn.
Những ngày này,anh được đưa về Seoul.Anh một mực không chịu ở lại bệnh viện nhưng Hosoek đã khóc năn nỉ anh ở lại.
-Tại sao bây giờ mọi người mới nói với tôi việc Seokjin phát bệnh?Kim Taehyung đâu?Cậu ấy chính là người có tủy phù hợp với Seokjin,tôi không thể liên lạc được với cậu ấy.-Bác sĩ.
Nghe đến đây tất cả như chết lặng,làm cách nào để cứu được Seokjin khi mà Taehyung vẫn bặt vô âm tín.
Hôm nay Seokjin gọi cho Jungkook,anh muốn gặp cậu,anh sợ không biết mình sẽ ra đi khi nào nên đành gọi cậu về một chuyến.12h đêm Jungkook tìm mọi cách để mua được chiếc vé sớm nhất bay về Hàn Quốc,lòng cậu như thiêu như đốt,cậu đã mất anh một lần,nhưng lần này có lẽ là vĩnh viễn.Hơn 10h trên máy bay không ngủ nghỉ,cậu một mạch đến bệnh viện.Seokjin nằm đó,mong manh,gầy gò,xanh xao,đến nổi cậu không dám chạm vào,cảm giác chỉ một cái chạm nhẹ thôi anh cũng sẽ tan thành mây khói.
-Jungkook à.
-Em đây Seokjin.
-Thật tốt khi được gặp em.-Seokjin khó khăn nói.
Jungkook cầm tay anh,nước mắt tuôn tràn không kiềm được.Seokjin ngày nào của cậu bây giờ đang dần chết đi từng ngày một,làm sao có thể không đau lòng,đau đến tận tâm can.
Mùa đông lại bắt đầu đến,thời tiết như chống đối lại sinh mệnh bé nhỏ của Seokjin.Giữa cái lạnh thế này những cơn đau ngày một dồn dập hơn,thuốc cũng không còn tác dụng nữa.Mỗi ngày khi mở mắt ra,anh đều vô thức gọi tên Taehyung,bác sĩ nói đó là hiện tượng hồi tưởng.Seokjin đang sống những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời mình giữa những yêu thương và đau đớn,hối tiếc của những người ở lại.
Một ngày đông lạnh giá tháng 12 của năm thứ 3 từ khi Taehyung rời đi,Seokjin tựa người trong vòng tay Jungkook,anh thở từng nhịp khó khăn,mọi người đều có mặt ở đó.Anh cầm tay từng người,mĩm cười nụ cười yếu ớt,anh đã cầm tay Jimin thật lâu như thể hiện rằng anh rất quý cậu,rằng cậu đừng tự trách mình sau khi anh ra đi.Chuyện gì đến rồi cũng phải đến,những hơi thở cuối cùng của cuộc đời mình anh dành để mĩm cười chào mọi người.Seokjin thiếp đi với nụ cười còn chưa tắt trên môi.Khoảnh khắc đó có lẽ cả đời họ cũng không thể nào quên được,sự bóp nghẹn nơi ngực trái,nước mắt không còn đủ để diễn tả nổi đau,sự mất mát quá lớn này.
Giữa lòng Seoul lộng lẫy,có một công viên hoa rất đẹp,là nơi Seokjin đang yên giấc.Nơi này được Namjoon mua lại dành cho anh,hoa cỏ cây cối được chăm tỉa mỗi ngày,còn có một ngôi nhà nhỏ bên cạnh nơi anh nằm,nhỏ thôi nhưng đủ để cuối tuần tất cả anh em tụ tập ở đó để kể anh nghe những vui buồn trong cuộc sống,họ không mất anh,anh vẫn luôn ở đó trong tâm trí họ.Anh không cô đơn,vì họ luôn bên anh,luôn đến bên anh để kể anh nghe bao chuyện trên đời.
_____________________
-Seokjin à,hơn 3 năm rồi,em có nên trở về tìm anh không?Chỉ là gặp anh thôi,rồi nhìn anh hạnh phúc,em nghĩ em cũng sẽ yên lòng.
Taehyung quyết định mở lại tài khoản mạng xã hội sau hơn 3 năm tạm khóa,cậu vào thẳng trang cá nhân của anh.
Kim_Seokjin
Kim_Seokjin: Taehyung à,anh yêu em.Hãy gặp lại nhau nhé.💜
12.368❤ 0🗨
Kim_Seokjin đã tắt tính năng bình luận.
-Chuyện quái gì thế này Seokjin?Anh bị làm sao vậy?Yêu em?Anh yêu em ư?
Đúng là vậy rồi,biểu tượng trái tim màu tím,biểu tượng riêng của cậu dành cho anh,là sự thật.
-Seokjin à,thời gian qua em đã bỏ lỡ anh rồi sao?Em đã làm gì thế này?
-Seokjin anh chờ em nhé,em sẽ gặp lại anh ngay đây.
Taehyung điên cuồng tự hỏi bản thân đã làm gì suốt thời gian qua mà bỏ lỡ đi điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời cậu.Tìm một vé máy bay sớm nhất để cất cánh về với anh,về với yêu thương mà cậu hằng mong nhớ suốt hơn 3 năm qua,mọi đau khổ đều là hư ảo,chính sự ngu ngốc yếu đuối của bản thân đã đẩy cả cậu và anh vào cái vòng lẫn quẩn đớn đau này.Ngay ngày mai thôi mọi thứ sẽ chấm dứt,sẽ không còn nhớ nhung,khổ sở,không hờn tủi trách móc.Cậu sẽ gọi điện về báo trước,cậu muốn cho anh bất ngờ,cậu đã mua nhẫn,cậu sẽ cầu hôn anh ngay khi vừa chạm mặt bất kể anh có phản ứng thế nào đi chăng nữa...Taehyung hân hoan trong niềm vui sướng của mình mà không biết rằng đó là điều cuối cùng anh nhờ Yoongi làm giúp mình,rằng khi anh đi rồi cậu hãy đăng tấm ảnh đó giúp anh,anh đã soạn sẵn,cậu chỉ cần post lên thôi.
Khoảnh khắc vừa bước ra khỏi sân bay,cậu một mạch đến thẳng nhà Yoongi,hôm nay là chủ nhật,chắc chắn bọn họ sẽ đều ở nhà lăn lộn sau một tuần làm việc vất vả.Nhìn qua khung kính thấy Yoongi,Namjoon và Hoseok đang ngồi ở sofa,cậu mở vội cửa bước vào.
-Em về rồi đây.
______________________
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip