Chap 60

Sau khi hôn lễ kết thúc, công ty tổ chức đám cưới đặc biệt sắp xếp buổi "after party", từ chối toàn bộ giới truyền thông. Họ còn mời ca sĩ và người mẫu nổi tiếng góp vui, khách khứa vui chơi thỏa thích đến tận hai giờ sáng mới tan cuộc.

Chẳng ai chú ý, cô dâu không có mặt tại hoạt động cuối cùng này.

Ngay sau hôn lễ, Hyomin lập tức bỏ đi. Đêm tân hôn mà cô không có nơi nào để đi, chỉ có thể một mình lái xe lòng vòng trên đường trong đêm tối. Đến khi dừng lại, Hyomin phát hiện cô quay về ngôi nhà lớn của Park* gia lúc nào mà không hay biết.

Ngôi biệt thự này là quà cưới ông ngoại Hyomin tặng Park Sun Jae và Kim Seo Hee khi hai người kết hôn. Cho đến bây giờ, ngoài ngôi nhà của Park* gia ở New Zealand, những bất động sản khác đều được rao bán. Căn hộ của Hyomin và nhà lớn cũng không may mắn thoát khỏi. Dưới sự giúp đỡ của công ty môi giới nhà đất, giá bán ngôi biệt thự này khá hời. Hyomin đoán chủ nhân mới sẽ nhanh chóng dọn đến.

Dì Kim cùng mẹ Hyomin sang New Zealand tĩnh dưỡng. Bây giờ, căn nhà rộng lớn trống không, chiếc chìa khóa dự phòng cuối cùng đang nằm trong tay Hyomin. Trước đây, mỗi khi về nhà, người giúp việc đều mở cửa cho cô, bây giờ cô chỉ có thể xuống xe, tự mở chiếc khóa sắt nặng nề ở cổng rồi dùng hết sức đẩy cánh cổng.

Hyomin đậu xe ngoài cổng, đi bộ vào trong.

Vườn hoa, cây cảnh ở hai bên đều là của nhà thiết kế nổi tiếng nhất thời bấy giờ. Hyomin nhớ khi cô còn nhỏ, mỗi ngày đều có người đến chăm chút, cắt tỉa cành lá. Dù là mùa đông, nơi này vẫn được bao phủ bởi một màu xanh tươi. Vậy mà bây giờ, Hyomin chỉ thấy cảnh vật tiêu điều.

Cuối cùng, Hyomin cũng đi đến tòa nhà chính. Vừa đẩy cửa, đập vào mắt cô là gian phòng khách trống không. Xem ra, chủ nhân mới không thích phong cách trang trí cũ nên dọn hết đồ đạc đi chỗ khác.

Hầm rượu vẫn được bảo quản nguyên vẹn. Hyomin đi cầu thang cuốn xuống tầng hầm, vừa chọn một chai rượu vừa nghĩ thầm: nếu Park Sun Jae dưới suối vàng biết cô tặng hết số rượu ông sưu tập bao nhiêu năm qua cho chủ nhân mới mà cô không biết mặt, chắc ông sẽ tức đến mức đội mồ dậy, quật cho cô một trận...

Hyomin nở nụ cười tự giễu.

Cô cầm chai rượu và chiếc ly đi lên phòng khách. Phòng khách không còn bàn ghế, Hyomin ngồi xuống đất, tự rót cho mình một ly.

Một mình uống hết nửa chai rượu, cô cũng hơi say, nâng ly rượu, nói: "Kính một ly nào!"

Kính ai đây?

Kính kẻ thù bất chấp thủ đoạn, kính người nhà tự tư tự lợi, hay kính... người ngu xuẩn cùng cực chính là cô? Hyomin cười khanh khách, nhắm mắt, ngửa cổ uống cạn.

Đúng lúc này, Hyomin nghe thấy tiếng lạch cạch. Tiếng khóa cửa chuyển động. Cô mơ màng đưa mắt về phía cửa ra vào, chỉ thấy cánh cửa từ từ mở ra, một hình bóng cao lớn đi vào. Bởi xung quanh rất tối nên ngoài thân hình cao lớn đó, cô chẳng nhìn rõ diện mạo của anh ta. Cô đang định mở to mắt quan sát thì người vừa đi vào đã tới chỗ có ánh sáng.

Đập vào mắt Hyomin là đôi giày da, quần Âu, áo sơ mi mỏng, cuối cùng là gương mặt lạnh lẽo của Park Jiyeon. Hyomin tỉnh táo trong giây lát, cười nhạt một tiếng rồi lại cúi đầu, rót một ly.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, cuối cùng dừng lại cách Hyomin nửa mét. Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên trên đầu cô: "Em đỗ xe ngoài đường, cửa xe không đóng, áo khoác cũng bỏ ngoài xe."

Vừa nói, Park Jiyeon vừa khoác áo khoác lên vai Hyomin.

Chiếc áo khoác dày không mang đến chút hơi ấm, ngược lại cô cảm thấy rét run. Cô vừa uống rượu vừa lên tiếng: "Đây không phải nơi công cộng, không hoan nghênh anh, anh hãy cuốn xéo cho tôi!"

Park Jiyeon khẽ cười một tiếng. Anh ngồi xuống, tầm mắt ngang với Hyomin, xòe lòng bàn tay... Trong đó có một chiếc chìa khóa nhà.

Hyomin sững sờ.

Park Jiyeon lấy ly rượu trong tay Hyomin, đặt lên môi, đúng chỗ có vết son nhàn nhạt, uống một ngụm.

Sau khi có phản ứng, Hyomin lắc đầu cười khổ, không khỏi khâm phục Park Jiyeon. "Là anh mua ngôi biệt thự này?"

Đây đương nhiên là một câu hỏi thừa. Park Jiyeon đã rất thành công trong việc cướp đi từng thứ của Park* gia. Cô bây giờ là "con chó chết chủ", làm gì có tư cách ngăn cản anh vui vẻ sau khi trả được mối thù lớn. Hyomin hít một hơi thật sâu. "Được, tôi cuốn xéo!"

Hyomin uống không ít rượu, người có cảm giác phiêu diêu. Cô từ từ đứng dậy, chuẩn bị rời đi, Park Jiyeon đột nhiên giơ tay kéo, cả người cô lảo đảo rồi ngã xuống.

Chai rượu và ly rượu đều đổ xuống sàn nhà. Nếu không phải bàn tay Park Jiyeon đỡ sau gáy, Hyomin đã bị sứt đầu mẻ trán.

Park Jiyeon cúi thấp người, nhìn cô. Rượu vang chảy dưới nền nhà như phản chiếu lên đôi mắt anh. Hyomin vội vàng đẩy vai anh nhưng anh nhanh chóng ngăn cản sự kháng cự của cô.

"Một khi chúng ta đã đạt được tiếng nói chung trong cuộc hôn nhân này thì em nên biết tôi không cam tâm làm người chồng hữu danh vô thực..."

Theo động tác cúi thấp người của Park Jiyeon, tia sáng cuối cùng trong đáy mắt anh cũng tan biến.

"Em quả thực không xứng đáng với Lee Joon, bởi vì nơi này..." Ngón tay anh chỉ vào môi Hyomin. Bàn tay anh thuận theo đường nét trên cơ thể di chuyển xuống dưới, dừng lại ở trước ngực cô. "Nơi này...", rồi từ từ lần vào trong gấu váy cô. "Tất cả đều thuộc về Park Jiyeon tôi."

Hyomin hoảng loạn, ngoảnh đầu sang một bên. Nụ hôn của Park Jiyeon rơi xuống má cô.

Park Jiyeon mỉm cười, nhưng có lẽ do tức giận hoặc chỉ định lặng lẽ thưởng thức phản ứng khi bị rơi vào bước đường cùng của Hyomin nên khóe miệng anh hơi nhếch lên thành ý cười như có như không. Hyomin ra sức giãy giụa, chai rượu bị đổ nằm lăn lóc một chỗ có thể cứu cô. Theo phản xạ, Hyomin giơ tay với chai rượu nhưng không tới. Cô ra sức đạp chân, cuối cùng đạp trúng bụng Park Jiyeon. Anh đau đớn "hừ" một tiếng, Hyomin thoát khỏi sức mạnh kẹp chặt cổ tay cô. Cô nhoài người lấy chai rượu, đập mạnh vào đầu Park Jiyeon.

Một tiếng động lớn vang lên.

Park Jiyeon nhanh chóng đoạt chai rượu trong tay Hyomin, ném mạnh về bức tường kính cách đó không xa.

Bức tường kính nứt thành một vệt dài.

Mảnh thủy tinh vỡ bắn vào mặt Hyomin. Cô không có thời gian bừng tỉnh, chỉ cảm thấy hai bàn tay che mặt mình.

Sau tiếng va chạm, căn phòng trở lại bầu không khí tĩnh mịch. Bàn tay che mặt Hyomin từ từ rời đi. Cô không có cảm giác đau đớn như tưởng tượng, ngược lại, một dòng chất lỏng ấm nóng nhỏ từng giọt xuống mặt cô.

Park Jiyeon để mặc Hyomin quan sát vết thương do bị mảnh thủy tinh găm trúng trên mu bàn tay anh. Anh coi như không có chuyện gì xảy ra, dùng đầu ngón tay lau vết máu trên mặt Hyomin rồi mỉm cười.

Anh đang cảm thấy may mắn vì cô không bị thương?

Không, chắc chắn anh đang chế giễu sự mất bình tĩnh của cô. Hyomin lấy lại lí trí trong chốc lát. Cô tức giận đẩy người Park Jiyeon. Cô gần như dùng toàn bộ sức lực, Park Jiyeon ngã về phía sau, phải chống tay xuống đất mới giữ được thăng bằng.

Lòng bàn tay anh ấn vào mảnh thủy tinh vỡ trên mặt đất, Hyomin nhìn thấy máu chảy ra từ đó, nhưng cô không hề bắt gặp vẻ đau đớn trên gương mặt Park Jiyeon.

Người đàn ông này đối với bản thân còn tàn nhẫn như vậy, làm sao có thể nhân từ mà nương tay với cô? Hyomin cười lạnh, cuối cùng cũng nhận ra cô kém ở điểm nào.

Trên con đường trả thù, anh tuyệt đối là tấm gương của cô.

Áo khoác rơi trên mặt đất, dính đầy rượu vang. Nhìn màu đỏ nhức mắt đó, Hyomin tĩnh tâm hồi nhớ lại, bước đầu tiên của Park Jiyeon trong kế hoạch là gì?

Là tiếp cận cô, giành được sự tín nhiệm của cô.

Park Jiyeon ngồi trong bóng tối, cúi thấp đầu, không ai có thể thấy vẻ mặt của anh lúc này. Trông anh rất thảm hại nhưng vẫn lặng thinh nghe tiếng bước chân mỗi lúc một xa. Cuối cùng Hyomin vẫn bỏ đi, không chút lưu luyến.

Park Jiyeon nhếch mép nhưng vẫn không thể nở nụ cười giả dối.

Sau khi Hyomin bỏ đi, hơi ấm cuối cùng trên thế giới này cũng rời bỏ anh.

Không biết bao lâu sau, bên tai Park Jiyeon dường như vang lên tiếng bước chân Hyomin. Ảo giác này rất quen thuộc với anh, mỗi lần cô tuyệt tình bỏ đi, để lại anh một mình ở chỗ cũ chờ đợi. Trong một giây phút nào đó, anh như nghe thấy tiếng bước chân cô quay lại, cũng mừng rỡ ngẩng đầu nhưng chỉ thấy căn phòng trống không.

Tiếng bước chân dừng lại trước mặt Park Jiyeon, đôi giày cao gót đứng trên những mảnh thủy tinh. Nhưng vào thời khắc đó, Park Jiyeon không dám ngẩng đầu, anh sợ mình lại chìm trong nỗi mất mát không thể nói thành lời.

Cảm giác mất mát đó khiến người mạnh mẽ như Park Jiyeon cũng khó có thể chống đỡ.

Nhưng may mà sự mất mát giống như đau đớn, dù có xé nát tim gan cũng không địch nổi một câu: "Quen là ổn ngay thôi!"

Lúc này, ngôi nhà lớn của Park* gia ngoài Park Jiyeon thì không còn một bóng người. Park Jiyeon nhủ thầm "quen là ổn ngay thôi", sau đó từ từ ngẩng lên.

Hyomin đang đứng trước mặt anh.

Vào thời khắc đó, Park Jiyeon dường như đã quên đi tất cả. Quên đi bó hoa điêu linh bên mộ mẹ, quên đi hình ảnh bố nhảy lầu, máu chảy thành sông, quên đi nỗi hận khắc cốt ghi tâm, quên cả... mở miệng, chỉ lặng lẽ nhìn người phụ nữ đứng trước mặt. Trong mắt anh chỉ có hình bóng cô.

Dường như Hyomin vừa vội vàng chạy về, vẫn còn thở hổn hển. Vẻ mặt cô ngoài lạnh lùng không còn bất cứ tâm tình nào khác. Nhưng túi nylon cô đưa cho Park Jiyeon đã truyền tải tất cả những điều không thể nói thành lời.

Park Jiyeon mở túi. Bên trong là băng gạc, thuốc kháng sinh, bông cầm máu.

-------------------------------------------------------------

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip