8.
Lee Junghee ú ớ lên tiếng định phản bác lại nhưng chẳng thể mở miệng, Yoongi đã đi trước một bước, hoàn toàn chặn được những lời sắp thốt ra từ miệng ông. Ông ta trừng mắt, khuôn mặt trở nên dữ tợn, hoàn toàn bộc lộ bản chất trước Yoongi va Jungkook.
Jungkook nhìn Yoongi bằng ánh mắt thán phục. Trước kia, em có nghe mọi người trong sở kể răng trong một vụ án nọ, nghi phạm là một nữ minh tinh nổi tiếng mắc bệnh ngôi sao, không chịu phối hợp với cảnh sát, không biết Yoongi đã nói gì mà khi lấy lời khai xong, nữ minh tinh kia vừa khóc vừa bước tra khỏi sở cảnh sát. Bây giờ mới tận mắt chứng kiến miệng của vị bác sĩ này độc như thế nào.
"Cậu cảnh sát đây là người được ăn học tử tế, cậu dùng giọng điệu đó để nói chuyện với người lớn tuổi hơn mình ư?"
Lee Junghee nghiến răng thốt ra từng chữ một cách khó khăn, một đám nhãi ranh thế này cư nhiên làm hắn mất mặt như thế.
"Ngay bây giờ, chỉ có chúng tôi là cảnh sát và ông là nghi phạm, ông có nhiệm vụ là cung cấp lời khai có tính chính xác cho chúng tôi, không có những chuyện khác. Lee Junghee -ssi, ông đang làm mất thời gian của chúng tôi đấy, tôi mong ông hợp tác và tôi cũng hy vọng đây là lần cuối tôi nhắc nhở ông".
Yoongi lạnh mặt nói, ánh mắt đầy vẻ khinh thường không che giấu, Lee Junghee tức đến đỏ mặt nhưng Yoongi một chút cũng không thèm để ý. Anh luôn có quy tắc riêng cho mình, người kia không hợp tác với anh thì tại sao anh phải chịu thiệt giữ thể diện cho người kia, không phải quá được lợi rồi sao.
"Được, các cậu muốn biết gì thì hỏi nhanh lên, tôi cũng không rảnh mà ngồi đây".
Jungkook trợn mắt không tin nổi, vô sỉ, quá vô sỉ, chính ông ta là người làm em và Yoongi lãng phí thời gian kia chứ.
"Tuy nạn nhân đã quen biết Kim Jaewon trước khi ly hôn, tính là ngoại tình, nhưng việc này cho đến tận lúc ly hôn ông vẫn không phát hiện ra. Vậy tại sao đã qua lâu như thế rồi, ông lại đột nhiên biết việc này?"
Jungkook cúi đầu lật lật tài liệu trong tay rồi ngẩng đầu hỏi người đàn ông đối diện.
"Tôi..."
"À, thành thật khuyên ông một câu, cho lời khai giả cũng có thể ngồi tù đấy".
Lời định nói bị mắc kẹt lại, Lee Junghee dù có lỗ mãng vẫn rất sợ hai chữ "ngồi tù", bộ dạng thành thật hơn không ít.
"Một hôm khi tôi uống rượu với vài người quen về thì nhận được một tin nhắn từ một số điện thoại lạ, trong đó là những hình ảnh của ả đàn bà đó với thằng khốn kia".
"Ông không biết người gửi là ai?"
"Không biết".
"Vậy làm thế nào ông có thể vào trong nơi ở của nạn nhân?"
"Tôi nhặt được chìa khóa của ả ở cầu thang khu chung cư đó".
"Làm sao ông biết đó là chìa khóa căn hộ của nạn nhân?"
Yoongi bỗng nhiên cảm thấy hứng thú, từ lúc bắt đầu đến giờ, mọi chuyện xảy ra đều giống như vô tình theo chiều hướng có lợi với Lee Junghee, nhưng trên đời này làm gì có chuyện thuận lợi như nước chảy mây trôi như vậy.
"Tôi có vô tình nhìn thấy chìa khóa đó lúc Park Minhyo mở cửa vài lần nên biết thôi?"
"Vậy ông đã đuổi Kim Jaewon ra ngoài và giam cầm Park Minhyo sau đó ra tay tác động vật lý với nạn nhân?"
"... Đúng vậy".
"Ông có biết việc làm này là phạm pháp không?"
"Lúc đó tôi cũng không nghĩ được nhiều như vậy".
"Ông có biết nạn nhân từng mang thai không?"
"Có biết. Hừ, lúc chưa ly hôn, tôi muốn có con thì ả nhất định không chịu. Đến khi ly hôn rồi, lại đồng ý sinh con cho cái thằng ăn bám kia".
Jungkook có hơi buồn cười, không biết bản thân Lee Junghee có tự ý thức được bản thân cũng là một tên ăn bám vợ hay không, đến giờ vẫn không có nổi một công việc tử tế.
"Ông bắt đầu giam cầm nạn nhân từ ba tháng trước đúng không?"
Yoongi ngẩng đầu hỏi.
"Đúng thì sao?"
"Không có gì, chỉ muốn nói cho ông biết, cái thai đó không phải của Kim Jaewon. Vì cái thai đó chỉ mới được một tháng, không có khả năng là của Kim Jaewon".
Yoongi nhàn nhạt nói, âm thầm thu từng biến đổi trên gương mặt Lee Junghee vào trong mắt.
"Cái gì? Hắn ta dám lừa tôi?"
Lee Junghee đập bàn đứng bật dậy.
"Hắn ta?"
"... Là Kim Jaewon. Cậu ta từng cầu xin tôi tha cho ả kia, nói rằng trong bụng ả đã mang thai con của cậu ta".
Yoongi dừng bút, như đang nghĩ gì đó.
"Vào ngày XX/XX có người thấy ông xuống xe bus ở Eunpyeong, tại sao ông lại đến Eunpyeon?"
Jungkook nhìn qua, thấy Yoongi đang tập trung nghĩ gì đó thì không làm phiền, tiếp tục hỏi.
"Tùy tiện đến thôi".
"Thật sao?"
"Thật ra là do tôi nghe loáng thoáng được Kim Jaewon đang định tìm việc ở đó, nên định ăn may thử xem thôi".
Jungkook cặm cụi ghi chép lời khai.
"Có người thấy ông đưa tiền cho Park Minhan. Ông và nạn nhân đã ly hôn, về cơ bản cũng không còn quan hệ với hắn ta, tôi còn biết quan hệ giữa cả hai ngày trước đã không tốt, thế thì tại sao ông lại đưa tiền cho hắn?"
"Hắn ta hỏi mượn tôi, hắn bám riết lấy mãi, tôi mất kiên nhẫn nên cho hắn mượn".
"Ông lấy đâu ra số tiền lớn như thế?"
"Tiền tiết kiệm không được sao?"
Lee Junghee ngả lưng về sau, chậc lưỡi.
"Được, vậy ông có biết người này không?"
Yoongi đẩy tấm ảnh của nạn nhân thứ 2 đến trước mặt Lee Junghee, chỉ thấy hắn liếc nhìn một cái rồi không kiên nhẫn quay đi.
"Không quen".
"Tại sao sớm hay muộn ông không rời đi mà lại lựa ngay thời điểm Park Minhyo bị giết mà rời đi?"
"Tôi nghe tin bà ta bị giết, lúc đó tôi có hơi sợ nên chỉ nghĩ được phải nhanh chóng rời khỏi".
"Tại sao lại sợ hãi, nếu ông không làm điều trái thì cần gì phải sợ đến bỏ trốn?"
"Tôi không tin các người không điều tra được việc tôi từng đến quấy rối bà ta, tôi sợ các người nghi ngờ tôi vì thế nên mới trốn đi nhưng ai biết được lại gặp một vụ án khác. Thật đúng là xui xẻo mà".
***
"Yoongi hyung, anh thấy những lời ông ta nói tin được mấy phần?".
Sau khi kết thúc việc thẩm tra, Jungkook vẻ mặt không mấy thiện cảm nhìn Lee Junghee rời khỏi cục cảnh sát.
"Ông ta hẳn là nói thật, loại người như Lee Junghee thực chất rất sợ tội, nghe đến việc ngồi tù, ông ta không dám nói dối đâu".
Jungkook hừ nhẹ, vẻ mặt hiện rõ câu không cao hứng. Không phải vì Lee Junghee có khả năng cao là hung thủ mà Jungkook ghét ông ta nhưng từ khi bước vào phòng thẩm tra thì em đã không thích người kia rồi.
"Không cần cau có như thế, sau này cậu sẽ còn gặp nhiều loại nghi phạm hơn thế này".
"Tôi biết, nhưng anh cũng thật lợi hại, nhìn vẻ mặt cam chịu của ông ta thật làm người ta hả dạ".
Yoongi chỉ cong môi cười nhẹ, không tiếp tục chủ đề này.
"Park Minhan chừng nào thì đến, chúng ta không có thời gian".
"Khoảng 5 phút nữa ạ".
"Trở lại vào phòng thôi".
Jungkook gật đầu, theo sau Yoongi trở lại phòng thẩm tra.
Như Jungkook dự liệu, 5 phút sau, có 2 người mặc đồng phục cảnh sát dẫn Park Minhan vào phòng, sau đó liền ra ngoài. Hắn ta không có thái độ như Lee Junghee, chỉ ngồi im lặng đợi tra khảo nhưng trong mắt không giấu nỗi tia khinh khỉnh.
"Park Minhan?"
"Là tôi".
"Dạo gần đây có người thấy anh và Lee Junghee thường xuyên qua lại với nhau, hai người là mối quan hệ gì?"
"Tôi thiếu tiền nên tìm ông ta mượn thôi".
Khác với Lee Junghee, Park Minhan trông bình tĩnh hơn nhiều nhưng trong mắt vẫn không giấu hết được vẻ ngạo mạn cùng đắc ý, hẳn cũng đã có chuẩn bị trước khi đến đây.
"Quan hệ giữa anh và chị gái như thế nào?"
"Cũng bình thường, không thân lắm cũng không có xung đột".
"Khoảng từ 3 tháng trước đến nay, anh có gặp nạn nhân không?"
"Có vài lần nhưng sau này không gặp được nên tôi quyết định không đến nữa".
"Ồ, có người nói thấy anh xảy ra xung đột với một người đàn ông trong nhà của chị gái mình, có thật không?"
"Đó là lần tôi đến tìm chị gái nhưng Lee Junghee không cho tôi vào trong nên tôi và hắn có xảy ra ẩu đả".
"Anh gặp Lee Junghee ở đó mấy lần".
"Chỉ có lần đó thôi".
Jungkook ngẩng mặt nhìn nghi phạm, định nói gì đó nhưng Yoongi đã ngăn cản em lại. Jungkook có chút không vui nhưng cũng nghe lời mà im lặng, rõ ràng là nói dối, hai nghi phạm này đã bàn bạc trước với nhau rồi.
"Chúng tôi tìm được một con dao ở hiện trường vụ án, trên con dao có vết máu của anh. Vết máu còn khá mới chứng tỏ trước khi nạn nhân chết, anh đã có mặt tại hiện trường. Lúc ấy đã xảy ra chuyện gì?"
"Như mọi lần đến xin tiền thôi. Nhưng hôm đó tôi thấy chị mình bị đánh đến thê thảm nên có cãi nhau với Lee Junghee, bị ông ta tấn công".
"Không phải anh vừa nói chỉ gặp Lee Junghee ở đó một lần thôi sao? Park Minhan, cho lời khai giả vẫn tính là phạm pháp, anh biết không?"
Yoongi híp mắt nhìn Park Minhan đang tái mặt đi trước mặt. Anh dường như chỉ vô tình nhắc nhở, sao đó lại tiếp tục đặt câu hỏi.
"Trông có vẻ quan hệ của anh và Lee Junghee không quá tốt, vậy tại sao ông ta lại cho anh mượn tiền? Có phải ông ta đang mua chuộc anh giấu đi chuyện gì đó?"
Park Minhan im lặng, Jungkook cũng ngước mặt lên từ quyển sổ của mình lên nhìn người kia. Yoongi không chút vội vã, vẫn kiên nhẫn đợi câu trả lời.
"Vết máu trên con dao đó đúng thật là do Lee Junghee tấn công tôi. Hôm đó đánh liều bẻ khóa cửa vào trong tìm Park Minhyo, lúc vào đã trông thấy chị ta chết rồi, Lee Junghee đang hoảng loạn đứng bên cạnh, tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Ông ta thấy tôi xuất hiện liền nhặt con dao dưới đất lên xông lại tấn công tôi, may là tôi né nhanh. Ông ta hăm dọa tôi không được tố cáo ông ta, đổi lại ông ta sẽ đưa tôi một số tiền".
"Anh có gặp Kim Jaewon không?"
Yoongi không tỏ thái độ gì, tiếp tục hỏi.
"Có gặp, anh ta ở cùng với chị gái tôi còn gì".
"Vậy sao, nhưng có người thấy anh ta nhiều ngày ngủ ngoài ghế đá ngoài chung cư".
"Cái này sao tôi biết được".
Park Minhan né tránh ánh mắt của Yoongi, người này chẳng tỏ thái độ gì, hắn cũng chẳng biết ứng phó như thế nào.
"Anh có quen biết người này không?"
Jungkook trong lòng cười nhạo, lấy ra một bức hình của nạn nhân thứ 2 hỏi.
"Không quen".
"Sau khi gặp Lee Junghee ở trạm xe buýt Eunpyeong thì anh đã đi đâu?"
Jungkook không mấy bất ngờ thu lại tấm ảnh, em biết xác suất hắn ta trả lời thế đến 95%, nếu trả lời là quen biết thì mới có vấn đề. Em tiếp tục hỏi.
"Đến Yongsan với bạn gái".
"Khoảng 2-3h sáng nay anh có ra ngoài không?"
"Không có, lúc đó tôi đang ngủ với người yêu, làm gì rảnh rỗi mà ra ngoài. Tôi nói này cậu cảnh sát, tôi cùng lắm chỉ đến tìm chị ta vài lần liền bị xếp vào hành nghi phạm rồi, vừa nhìn là biết việc này không liên quan đến tôi rồi, các cậu có thể nhanh lên chút không".
Gương mặt hắn ta hiện rõ vẻ mặt không kiên nhẫn. Nếu không phải bị ép đến đây để cho lời khai thì có lẽ bây giờ hắn đang ở sòng bạc hay ở nhà ôm bạn gái rồi, càng nghĩ càng khó chịu mà.
Yoongi chẳng tức giận cũng chẳng làm gì, ngược lại anh còn đang vỗ nhẹ lên tay cậu trai đang muốn muốn tức giận ngồi cạnh mình, cả hai ngồi im lặng. Khoảng 10 phút sau đó, anh lạnh nhạt mà nhìn hắn thốt lên một câu.
"Được thôi, anh có thể đi bây giờ".
Park Minhan tím mặt rời khỏi sở cảnh sát, người kia đột nhiên im lặng không hỏi nữa nhưng lại chẳng cho hắn đi, mấy phút đầu hắn còn cho là người kia bị hắn làm cho tức giận nhưng sau đó lại phát hiện ra mình mới là người bị chơi. Đúng là vào sở cảnh sát chẳng có gì tốt đẹp cả.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip