Chương 9: Thẩm Tư Tinh?


Thẩm Tư Tinh cười hiền xoa xoa mái tóc rối bù của Trương Gia Nguyên. Hắn đặt một hộp cháo và một hộp bánh nhỏ lên tủ đầu giường, tay vươn ghế ngồi xuống bên giường cậu.

Thẩm Tư Tinh nhìn cậu, mắt bất giác lại cong lên. Hắn có một đôi mắt rất đẹp, ánh mắt loan loan của hắn khiến hắn trông lúc nào cũng như đang cười. Trông có chút hoa tâm.

"Anh vừa mới từ chỗ cấp trên của em về đấy. Anh ta gọi anh tới hỏi mấy thứ, sau đó anh mới biết em nhập viện. Quáng quá nên anh chỉ kịp mua ít cháo ít bánh thôi."

Trương Gia Nguyên khe khẽ khúc khích: "Sư huynh mua tới em cũng ăn không hết được, hiện tại em không ăn được nhiều vậy đâu."

Thẩm Tư Tinh sầm mặt hẳn.

"Lúc nãy anh chỉ nghe em bị thương nằm viện. Xem ra còn là bị thương không nhẹ. Em nói xem, sư huynh mới rời em hai ba hôm, em liền như thế này rồi. Em nói coi sư huynh nên làm gì với em chứ?"

Trương Gia Nguyên nhìn người đàn ông ấm áp trước mặt, bật cười: "Anh lại học Mặc Mặc tới đây mắng em!"

Thẩm Tư Tinh bất đắc dĩ cười khổ, hắn méo mó gương mặt tỏ vẻ giận dỗi: "Sư huynh rõ ràng đang giận em, em còn đòi bán thảm với sư huynh!"

Trương Gia Nguyên cứ ngắc ngứ cười mãi. Mặc dù cũng chẳng phải điều gì quá hài hước cho cam, cậu vẫn luôn tủm tỉm đối đáp với Thẩm Tư Tinh.

Ngay cả lúc hắn nói về chuyện của Châu Kha Vũ ở trụ sở, cậu vẫn không đổi sắc mặt.

"Hắn gọi anh tới hỏi về chuyện của đội điều tra tâm lý. Có vẻ cũng sốt ruột lắm. Sau đó lại hỏi về chuyện của em."

Trương Gia Nguyên thoáng giật mình, hỏi: "Anh ấy nói gì về em cơ?"

Thẩm Tư Tinh nhìn sâu vào mắt cậu: "Hỏi em bình thường tính cách thế nào, có quan tâm đặc biệt gì đến ngành cảnh sát không, lại hỏi vài thứ về mối quan hệ của em này kia. Vậy thôi."

Trương Gia Nguyên nghe xong, bần thần một lúc, lại tựa vào đầu giường, cười nhẹ: "Em biết rồi."

Hai người có vẻ là đôi đồng môn hợp cạ, nói chuyện với nhau rất lâu, đến tận lúc Thẩm Tinh Tư bị người trong sở giục về thì hai người mới ngừng tán gẫu.

Chỉ là trước khi đi, Thẩm Tư Tinh giữ chặt cổ tay cậu, hạ mắt nói nhỏ: "Nếu không vui thì đừng cười, anh là sư huynh của em, không cần phải giả vờ với anh."

Trương Gia Nguyên im lặng.

Đến khi sư huynh của cậu đã đi một lúc lâu, cậu mới từ từ ngẩng mặt lên.

Nước mắt giàn giụa.

Bộ mặt yếu ớt vô dụng này, em sao dám để người khác nhìn thấy đây.

----------------

Trương Gia Nguyên nằm viện tròn bốn ngày.

Đêm ngày thứ tư tại bệnh viện, Châu Kha Vũ điện thoại cho cậu, báo rằng đã kiếm ra Tề Lam.

Nhưng hắn đã chết.

Ngay sáng hôm sau, cậu xuất viện, cùng anh đến hiện trường.

-----------------

[Nhền nhện lại xuất hiện, giăng tơ, ngoạm lấy con mồi.

Mưa tầm tã.]

...

Trong nhà xưởng bỏ hoang của B thành, cỏ dại đã cao đến đầu người. Trên khoảng đất đầy sình lầy trước cửa nhà xưởng, cây ngô đồng sớm đã tản cành đi khắp nơi, chỉ còn khoảng hai tháng nữa là sẽ đến mùa nở hoa ngô đồng, ngọn cây bắt đầu nhú rất nhiều chồi non, lá cũng xanh mơn mởn.

Nhưng đặt giữa không gian hiu quạnh và cũng là hiện trường giết người thế này thì có vẻ vô cùng rợn ngợp.

Trương Gia Nguyên nhấc dải băng lên, mang vào một đôi giày nilon, cẩn thận tiến gần đến hiện trường vụ án của Tề Lam.

Trong nhà xưởng toàn bụi. Trên nền xi măng sớm đã đóng một tầng bụi, mà trên đó chỉ có một hàng dấu chân duy nhất.

Hàng dấu chân ấy dẫn đến một nơi.

Nơi Tề Lam treo cổ bằng dây thừng trên xà nhà.

Thi thể của Tề Lam đã được pháp y nhấc xuống khỏi xà, Châu Kha Vũ đưa ảnh chụp tới cho cậu.

Trong hình, Tề Lam mặc chiếc áo sơ mi của tối ngày 17, nếp áo được gấp cực kỳ cẩn thận. Cả người hắn đều vô cùng chỉnh tề, ngoại trừ sợi dây vẫn đang siết trên cổ hắn.

Sợi dây này là loại dây thừng đường kính 12mm, buộc chặt vào cổ hắn, phía sau có một nút thòng lọng treo thẳng lên xà nhà.

Nhìn thi thể, đầu hướng xuống, thân thể hoàn toàn buông thõng, thi ban đã bắt đầu xuất hiện ờ phần thân dưới.

Pháp y Lưu Chương tiến đến chỗ cậu, máy móc báo cáo: "Nhìn sơ hiện trường rất gọn gàng, không có vết máu, không có dấu hiệu vật lộn, xung quanh bài bố không có gì khác lạ, đồ vật ở đây đều phủ bụi chứng tỏ không có sự di dời. Trên các vật chứng không có vân tay nào khác ngoài vân tay nạn nhân. Trên chiếc ghế đẩu dưới chân nạn nhân có in vết giày trùng khớp với giày của anh ta. Về xác chết, có máu tai và máu mũi chảy ra, mặt tím tái và ứ máu, thi ban xuất hiện dưới lòng bàn tay, cẳng tay và cẳng chân. Vết siết cũng rất đặc trưng, kéo dài từ 1/3 cổ trên kéo chếch lên. Qua kiểm tra sơ bộ, bước đầu định hình là nạn nhân tự treo cổ."

Trương Gia Nguyên trầm ngâm trong giây lát.

Tự treo cổ?

Động cơ là gì? Sau khi vừa đâm mình được một nhát?

Sợ bị bắt? Không đúng, đã dám khiêu khích với cảnh sát, hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với bọn họ rồi mới đúng, hoặc nếu không, hắn chắc chắn đã chuẩn bị sẵn đường lui rồi.

Mục đích của hắn là chơi đùa với cảnh sát.

Và trả thù người tình kia!

"Châu đội, anh mau gọi anh Chỉ Nhược, bảo anh ấy lập tức truy tìm dấu vết người tình cũ của Tề Lam!"

Châu Kha Vũ giật mình, chuyện người tình này, vốn dĩ từ chuỗi số Tề Lam đưa, bọn họ điều tra không quá kỹ càng, sau khi nhận ra nó là một dãy số nước ngoài, bọn họ lập tức bỏ qua nó. Hiện tại nhắc lại mới thấy bọn họ bỏ qua một manh mối lớn tới mức nào.

Trương Gia Nguyên thúc giục Châu Kha Vũ điện cho Chu Chỉ Hành, bản thân thì tranh thủ đi quanh hiện trường một lần nữa.

Đây là nhà xưởng hoá chất đã bỏ hoang từ hai ba năm trước, bụi bặm bám vô cùng ghê gớm. Cậu trùm một mảnh vải lên trên khẩu trang của mình, sau đó lần mò khắp nhà xưởng. Vì thời gian không cho phép, cậu chỉ có thể tăng nhanh tốc độ nhìn kỹ nhà xưởng một lượt. Lúc đi ra phía sau nhà xưởng, đống đồ vô tình đổ xuống khiến cậu giật mình, khăn trên mặt rơi xuống đất.

Mà lúc cậu cúi người nhặt khăn, một cái móng vuốt lộ ra khỏi đống vật liệu.

Là một cái móng vuốt lắm lông.

Cậu lập tức lôi cái bao tay trong túi áo ngoài mà lúc nãy pháp y đưa cho, đeo vào rồi nhấc đám vật liệu lên.

Một con mèo hoang lông dính đầy máu đang thoi thóp nằm lẫn trong đống đồ.

Cậu sững sốt, bế con mèo lên. Thoạt đầu nó có vẻ rất đề phòng, nhất quyết tránh đi khỏi tay cậu, nhưng hình như nó đã rất yếu sức, không bao lâu liền thả móng vuốt xuống, mặc kệ cậu bế lên.

Vết thương của nó có vẻ vô cùng nghiêm trọng, một bên chân của nó đã vẹo đi, máu đầm đìa chảy ra.

Cậu gấp gáp chạy đi, vừa lúc Châu Kha Vũ gọi cậu về sở, cậu liền bế nó theo lên xe.

Châu Kha Vũ ngạc nhiên nhìn 'kẻ lắm lông' trên xe, cũng không biết ngạc nhiên vì sự xuất hiện của nó hay là vết thương của nó mà bật thốt: "con mèo này?"

Trương Gia Nguyên đang bận chăm mèo, không rảnh để ý đến anh, chỉ dặn anh ghé qua cửa hàng thú y hoặc vào thẳng trạm y tế cho cảnh khuyển trong sở.

Anh không nhiều lời, đề mạnh chân ga lái vun vút về sở.

----------

Chu Chỉ Hành không hổ là Chu Chỉ Hành, lần trước làm việc qua loa bỏ qua manh mối lớn khiến y vô cùng tự trách. Vậy nên lần này y quyết xuất toàn lực đào cho ra tên người tình bí mật này. Chỉ trong 15', y đã điều tra ra địa điểm thật của con số này dưới lớp ẩn danh địa chỉ từ nước ngoài. Sau dó lại cùng Lâm Hình bắt đầu dò hồ sơ truy tích trong biển người.

Chỉ chưa đầy hai tiếng từ khi Châu Kha Vũ và Trương Gia Nguyên về sở, hai người đã truy ra dấu vết của người đó.

Tuy nhiên sau khi nhìn thấy thông tin trên màn hình, Chu CHỉ Hành sượng người đờ đẫn như không thể tin nổi.

"Người đó...người đó ở ngay trong sở chúng ta!"

Lâm Hình nhíu mày rất sâu, sau khi ngước lên khỏi sổ sách, cô hoang mang bật thốt: "Thẩm Tư Tinh. Thẩm tiên sinh?"

Lần này là đến Trương Gia Nguyên hoảng hốt.

Cậu không ngờ đến một ngày sư huynh của cậu được người trong đội nhắc đến sẽ là tình huống này.

"Chị Tiểu Hình, chị có chắc không? Sư huynh em, trước đến giờ em không biết anh ấy... là gay..?"

Lâm Hình dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn cậu, nói: "Tra trên hồ sơ điện tử thì mọi thông tin đều khớp. Sư huynh em, tiêu rồi."

Châu Kha Vũ thì lãnh tĩnh hơn, trầm trầm nhờ một vị cảnh sát bên kia gọi người đến.

Thẩm Tư Tinh à?

Bất ngờ đấy.

---------------------------------------

Xin lỗi mọi người nhìuuuuu. Nhưng mà dạo này tui bận thi cử hơi nhiều với chuẩn bị lên 12 nên tui hông có up chap thường xuyên được. Mọi người thông cảm nhennnnnn

Cảm ơn và iu mọi người nhìu lắm!!

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip