Chương 6

Cách vườn trúc thủy tạ không xa có một gian nhà trúc trong núi, nơi đó chính là chỗ ở của sư phụ Đế Tử Nguyên.

Lúc này ngọn đèn trước cửa tỏa ra ánh sáng, bốn phía quanh phòng nhỏ có không ít thủ hạ ẩn nấp, đây đều là người của Cố Dạ Bạch, Uyển Cầm cùng Uyển Thư đã chờ ở cách đó không xa. Về chuyện của Cố Dạ Bạch, các nàng không rõ, các nàng là do Đế Tử Nguyên cứu về, sau đó đi theo Đế Tử Nguyên, được Đế Tử Nguyên ban tên và dạy võ công cho các nàng.

Trong phòng nhỏ, một người mặc áo bào màu trắng ngồi trên giường, lão bà bà tóc đen, trên trán có vẽ một biểu tượng giọt nước màu đỏ, tuy tuổi đã cao, nhưng vẫn tràn đầy tinh lực, ánh mắt sáng rõ cơ trí, bà chính là sư phụ của Đế Tử Nguyên, Nam Cung Dạ Tuyết đường chủ đời thứ tư của Cố Dạ Bạch.

Lúc này, ánh mắt từ ái của Cố Dạ Bạch nhìn đệ tử của mình, nghĩ đến việc nàng sắp phải rời xa An Lạc Trại, bà có chút không nỡ, bà cả đời đều tận trung vì Nam Cung Dạ Tuyết, có lỗi với trượng phu cùng nhi tử, vốn nghĩ cả đời của bà sẽ cô quạnh, không ngờ bà lại gặp được Đế Tử Nguyên, nàng thật sự là một đứa trẻ ngoan.

Đế Tử Nguyên nhìn ra thần sắc của sư phụ thay đổi, nàng liền ngồi xuống bên cạnh người, hỏi thăm: "Sư phụ, hôm nay người làm sao vậy, lại xảy ra chuyện gì sao?"

Cố Dạ Bạch cầm tay Đế Tử Nguyên mỉm cười: "Tử Nguyên, vi sư lúc trước đã bói cho con một quẻ, đã đến lúc con phải quay về phủ Tỉnh An Hầu."

Chợt sắc mặt Đế Tử Nguyên tối sầm lại, tức giận lên tiếng: "Sư phụ, con không muốn trở về, con muốn ở lại đây với người."

Nếu không có sư phụ, đã không có nàng như hôm nay, hiện tại sư phụ tuổi đã cao, bất luận thế nào nàng cũng không muốn rời khỏi đây. Quan trọng là vào lúc này, sư phụ còn bị người khác truy sát khắp nơi, nàng càng không muốn rời khỏi sư phụ.

Nội lực của nàng mất, cũng bởi vì giúp sư phụ chữa trị kinh mạch bị người ta làm đứt, bất quá nàng tuyệt không hối hận.

Cố Dạ Bạch nghe Đế Tử Nguyên nói, ánh mắt bà rưng rưng nhìn Đế Tử Nguyên,trong lòng mềm nhũn. Nhưng Đế Tử Nguyên vốn không thuộc về nơi này, nàng còn có con đường của riêng mình, bà không thể cản trở bước đi của nàng.

"Tử Nguyên, việc này có liên quan tới tiền triều. Tiền triều thờ phụng đạo giáo, hiện giờ đạo sĩ đang rất phổ biến, đi đâu cũng có thể thấy đạo quán, càng về sau sẽ càng phát triển, ai dám trêu chọc thì sẽ bị tai ương ngập đầu. Bọn chúng đều làm chuyện ác, còn chuyện không ác thì bọn chúng sẽ không làm, dân chúng khổ sở. Còn người đang ngồi trên ngai vàng kia, Hoàng đế chỉ lo luyện đan, tu đạo, không chăm lo đến triều đình, các bá quan văn võ khuyên can đều không nghe, đời sống của dân chúng càng thêm nước sôi lửa bỏng."

Cố Dạ Bạch nói tới đây dừng lại một chút, Đế Tử Nguyên dâng tới một ly trà, nàng có chút mờ mịt không hiểu vì sao sư phụ lại nhắc tới chuyện tiền triều?

Cố Dạ Bạch nhấp một ngụm trà, tiếp tục nói: "Thời Hoàng đế cuối cùng của tiền triều có một nhi tử, tiểu tử này rất thích luyện võ, võ công cao cường lại hay hành hiệp trượng nghĩa, trừ bạo cho dân, nhìn thấy dân chúng lầm than, mà phụ hoàng mình còn ban ra cái gọi là sinh nhật cương, tiểu tử này cực kì căm phẫn liền thành lập một tổ chức giang hồ, cướp sinh nhật cương. Không những thế, hắn còn dẫn dắt những người chuyên đi trừng trị bọn đạo sĩ, trên cả nước chỗ nào có đạo quán nổi danh bọn họ sẽ giết sạch những kẻ đó, đoạt lại của cải, tình thế ngày càng rối loạn, dân chúng vô tội lại là người lãnh chịu hậu quả. Lúc này Tam đại gia tộc của tiền triều liên thủ chống lại tiền triều, thành lập tân triều Đại Tĩnh ngày nay."

"Khai triều Đại Tĩnh đều là minh tướng, sau khi đọat ngôi, liền an dân, giảm thuế, cứ như vậy tiền triều bị diệt, dân chúng đều rất tôn thờ tân hoàng đế, quốc gia cũng nhanh chóng ổn định."

Nghe tới đây Đế Tử Nguyên liền tò mò, không biết vị tiểu hoàng tử tiền triều kia sẽ có kết cục như thế nào?

"Sư phụ, thế hoàng tử hành hiệp trượng nghĩa kia thì sao?"

"Hắn ta à? Tuy hắn đau lòng vì tiền triều bị diệt, nhưng nhìn dân chúng hưởng thái bình cũng an lòng, sau đó hắn diệt toàn bộ tổ chức để tránh có người tiết lộ thân phận của mình, sau đó hắn sáng lập ra Nam Cung Dạ Tuyết, đem của cải giấu đi, Nam Cung Dạ Tuyết chân chính là người canh giữ bảo tàng. Chờ đợi một minh quân xuất hiện, liền đem bảo tàng đưa cho người này để bình ổn thiên hạ. Tuy rằng đã giải cứu dân chúng, nhưng vị hoàng tử này đoán trước tương lai, thiên hạ vẫn còn đang nội loạn, hiện tại Đông Khiên, Bắc Tần, Nam Ly quốc đều là hậu nhân của tiền triều trước đó, sao bọn họ có thể từ bỏ dã tâm tranh đoạt thiên hạ, mấy năm nay sở dĩ bọn họ bất động, chẳng qua là muốn chờ đợi thời cơ."

Đế Tử Nguyên nghe đến đó lại càng thêm kinh ngạc, cảm kích vị hoàng tử hiệp nghĩa kia lo lắng vì chúng sinh thiên hạ, không ngờ Nam Cung Dạ Tuyết lại là nơi cất giữ, thủ hộ bảo tàng.

Nếu để người ngoài biết, chỉ sợ sư phụ nàng sẽ...? Cả người Đế Tử Nguyên toát ra mồ hôi lạnh.

Thất phu vô tội, hoài bích có tội.(*)

"Sư phụ..."

Đế Tử Nguyên lo lắng lên tiếng, Dạ Bạch nhìn nàng, thấy nàng không hề động tâm trước một kho tàng, bà vui mừng, đứa trẻ này... bà không có nhìn nhầm.

"Tử Nguyên, con trở về phủ Tỉnh An Hầu thay ta làm hai việc."

Thấy vẻ mặt Dạ Bạch nghiêm túc, Đế Tử Nguyên suy nghĩ rồi gật đầu, nếu sư phụ đã giao phó nàng sẽ tận lực hoàn thành: "Sư phụ, người cứ nói."

"Thứ nhất, khi con xuống núi, con hãy giúp ta điều tra xem ai là minh quân triển vọng, lòng mang thiên hạ, có trung có hiếu, gần dân hiểu dân lo nghĩ vì dân."

Vừa nghe xong câu này, Đế Tử Nguyên có chút choáng váng, cái này... làm sao tra ra được.

"Sư phụ, chuyện này... làm sao mới có thể tra?"

"Đêm qua, sư phụ coi thiên văn, nhìn ra được bóng dáng, thiên hạ thế cục đã định, quần hùng thay nhau nổi lên, đứng đầu có thể kể đến Thế tử Mạn Bắc - Bắc Tần, tiếp đến là Thái tử Phong Túy Vũ - Đông Khiên, Tiểu Minh Vương Sở Dật Lâm - Nam Ly quốc. Về phần Đại Tĩnh, ngoại trừ Gia Ninh đế, còn có Thái tử Hoắc Thiên, còn có một người rất lợi hại, Quận vương - Hàn Diệp. Những người này thực lực hơn người, cơ trí phi phàm, lần này con xuống núi có thể tìm được một vị minh quân có khả năng bình định thiên hạ, Nam Cung Dạ Tuyết sẽ đem bảo tàng trợ lực giúp đỡ, làm cho dân chúng thoát khỏi cảnh lầm than, đó cũng là ý nguyện cả đời của tổ sư Nam Cung Dạ Tuyết."

Đế Tử Nguyên không nghĩ tới lần này nàng xuống núi trên vai nàng lại mang trọng trách lớn như vậy.

"Sư phụ, thế còn chuyện thứ hai?"

"Nam Cung Dạ Tuyết từ trước tới nay đều trung thành cẩn cẩn, không ngờ tới đến đời của ta làm chủ lại xuất hiện một tên phản đồ." Dạ Bạch nói tới đây, quanh thân bao phủ một tầng u ám, trong mắt có sự thống khổ cắn răng nói: "Con xuống núi, nhất định phải tìm được hắn, hắn biết được bí mật của Nam Cung Dạ Tuyết, nếu để hắn lộ bí mật này ra ngoài, sẽ khiến cho thiên hạ đại loạn, cũng may mười năm nay chưa thấy hắn có động tĩnh gì."

Dạ Bạch nói tới đây, lấy từ trong tay áo ra một bức họa đưa cho Đế Tử Nguyên, nàng cẩn thận quan sát ghi nhớ trong lòng. Cuối cùng nàng đã biết nguyên nhân vì sao sư phụ đi ra ngoài, nguyên lai là muốn tìm người, thời điểm người đi còn bị thương kinh mạch đều bị đánh nát, hiện tại nàng rời đi, sư phụ chỉ còn một mình...

"Sư phụ, con đi rồi, người ở lại chỉ có một mình, con rất lo lắng."

Dạ Bạch mỉm cười, xoa đầu Đế Tử Nguyên, đứa trẻ này là bà yêu thương nhất: "Hài tử ngốc, nếu con thật sự lo lắng cho ta, liền thay ta làm tốt hai việc này, nếu ta có chết cũng an lòng."

"Sư phụ?" Đế Tử Nguyên nâng mắt nhìn Dạ Bạch, bà lập tức cười trấn an nàng: "Tử Nguyên, con đừng lo lắng, ta sẽ cẩn thận, sư phụ ở nơi này chờ con."

"Dạ được, có thời gian con sẽ quay trở về thăm người."

Dạ Bạch gật đầu, nhớ tới chuyện Tử Nguyên tạm thời mất đi nội lực liền ôn nhu dặn dò: "Tử Nguyên, trước mắt con không có nội lực, sau khi trở lại phủ phải hết sức cẩn thận, trăm ngàn lần không được hành động tùy ý, khi con về tới kinh thành cũng không cần gấp gáp hành động, phải đứng vững trước đã, có biết không?"

Đế Tử Nguyên gật đầu, nàng muốn nói thêm vài câu với sư phụ, bất chợt bên ngoài vang lên tiếng bước chân, sư đồ hai người nhìn nhau im lặng, sự tình quan trọng không thể tiết lộ ra ngoài, bên ngoài vang lên tiếng của Uyển Cầm: "Tiểu thư, vừa rồi có thuộc hạ bẩm báo, bảo là có một người từ kinh thành tới."

(*) "Thất phu vô tội, hoài bích có tội": người không có tội, chỉ vì có của cải nên dẫn tới tai họa。

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip