• In a cruel apocalypse, I don't trust them - I trust you.
...
⤿ "Ở nơi tận thế tàn khốc, tôi không tin họ - tôi tin anh."
_______________________________________
Ngày X/XX/XXX - tại thành phố Seoul, đại dịch Zombie bùng nổ. Nó nhanh chóng mở rộng khu vực, không chỉ ở HQ, nó lan ra khắp thế giới và nhấn chìm Trái Đất trong chết chóc.
Mở mắt, Minho thở hổn hển. Đã được 20 ngày kể từ khi tận thế bùng nổ, anh - Lee Minho với thân phận là một đại tá trong quân đội không lúc nào là có thể chợp mắt yên. Đứng dậy khỏi chiếc ghế da rách nát, anh đi lại nhìn bản thân trong gương. Từ khi nào đôi mắt anh đã trở nên lạnh lẽo như vậy? À, từ khi anh dùng súng giết người. Đúng, anh nghe theo cấp trên, đã không ngừng ra tay bắn chết những sinh mạng bị nghi ngờ nhiễm bệnh.
Tay anh nhuốm máu, cả người và thứ sinh vật xác sống kinh tởm. Anh nhếch mép, đưa tay vuốt mái tóc lên rồi cầm súng và bước ra ngoài. Bước chân chậm rãi tại sảnh của căn cứ, anh thở dài. Đưa mắt hướng về phía cửa sổ, hình ảnh bên ngoài thật chẳng đáng xem gì. Xe tăng, những người lính cầm súng túc trực liên tục, những hàng rào yếu ớt bảo vệ tình mạng bên trong. Anh ghét bọn lãnh đạo bên trên, chúng chả làm được gì, ngoài phất tay ra lệnh, rồi chạy trốn như những tên hèn nhát. Để lại người dân khốn cùng, giao toàn bộ trọng trách to lớn lên vai quân đội. Bộ đàm bên hông vang lên, Minho đảo mắt.
Cánh cửa phòng mở ra, trên bàn là người đàn ông nhìn có vẻ uy quyền nhưng thật ra là một tên hèn nhát. Hắn tay cầm điếu xì gà, mắt đeo kính liếc về phía anh mà cất giọng nói.
"Đại tá Lee, có tín hiệu người sống ở khu vực phía đông"
"Ngài muốn tôi đưa người đến đó sao?"
"Tất nhiên rồi, tính mạng người dân là quan trọng"
Minho cười trong lòng, giả tạo thật đấy. Lương thực trong kho toàn đổ vào hắn, còn người dân trong đây, ngay cả lính cũng chỉ có thể cầm bánh mì khô với nước lã mà nhẫn nhịn qua ngày.
"Đã rõ!"
"Nhưng nhớ vẫn phải để lính ở lại bảo vệ tôi đấy"
"Tất nhiên rồi"
Minho cúi người, bước ra khỏi phòng và tỏ thái độ rõ ràng qua cái đóng cửa mạnh mẽ. Tên lãnh đạo chả quan tâm, tuyệt nhiên ung dung gác chân hút thuốc. Anh huy động lực lượng, đưa 3 chiếc xe quân đội đi về phía đông cứu người.
...
Bao quanh thành phố đổ nát là những tòa nhà chọc trời hoang vắng, đường phố đầy rẫy những cái xác khô khốc đã chết. Bọn xác sống có vẻ đang tập hợp ở nơi xa nào đó, nên hiện tại anh vào không thấy. Chức quyền là chỉ huy chính, anh bước xuống và chỉ huy lực lượng tản ra tìm người sống. Minho đi vào một tòa nhà, nhất cử nhất động đều tăng cường cảnh giác cao độ. Mắt anh liếc xung quanh, khi thấy không có dấu hiệu gì mới bước lên cầu thang để lên. Từng căn phòng bật mở, Minho chĩa súng đi vào. Căn phòng ngủ là nơi có tiếng động, Minho bước vào. Bóng hình tên xác sống hiện ra, anh giơ súng, chuẩn xác ghim một viên kẹo đồng vào giữa đầu nó. Minho nghe thấy tiếng bộ đàm, đưa lên lắng nghe.
"Báo cáo đại tá! Có một đám Zombie đang bao vây chúng tôi. Chúng tôi hiện đang bị mắc kẹt, không thể di chuyển tìm người"
"Nghe kĩ chỉ thị! Ở yên, cảnh giác phòng thủ. Tôi sẽ gọi người tiếp viện"
"Đã rõ!"
Tiếng người tắt đi, Minho quay người định bụng rời đi. Bỗng cánh cửa tủ quần áo kêu lên, anh đưa mắt nhìn chằm chằm vào nó. Sùng lần nữa lại đưa lên, chân anh chậm rãi lại gần. Cảm nhận có sinh vật không rõ trong đó, anh dứt khoát mở toang cửa tủ.
"Aaaa!!!"
Bất ngờ thay không phải là một con xác sống, là người. Một thiếu niên trẻ đang ôm chặt lấy đầu gối, cơ thể run rẩy, có vẻ em đang sợ hãi. Minho lại gần, cất súng vào rồi quỳ xuống trấn an người con trai ấy.
"Bình tĩnh, tôi không phải Zombie. Tôi là người của quân đ-"
Chưa kịp nói hết, cơ thể gầy gò của thiếu niên đã dựa vào anh. Hai cánh tay ôm chặt lấy cổ anh, bả vai có vẻ đang dần ẩm lên.
"Híc...híc..."
"Chàng trai...cậu khôn-"
"Cảm ơn đã đến cứu tôi"
Giọng nói tuy nhỏ nhưng lại rất đỗi ngọt ngào, khiến Minho bất giác đơ người không động đậy. Anh bế bồng người nhỏ lên tay, nhìn dung nhan em. "Xinh đẹp" là tất cả những gì Minho có thể nghĩ đến đầu tiên khi thấy em. 27 cái cuộc đời anh chưa thấy người đẹp thế này bao giờ, phản ứng đôi phần non nớt.
"Chú đang nhìn tôi sao?"
"À ừm...xin lỗi, khiến cậu cảm thấy phiền rồi"
"Không sao, tôi đoán thôi! Dù gì tôi không thể nhìn thấy mà"
Đôi mắt trong veo của em vậy mà lại không thể nhìn thấy, thật đáng tiếc cho thiếu niên này. Nhưng vậy cũng tốt, em sẽ không phải chứng kiến khung cảnh tồi tàn của cái thế giới thối nát này. Minho lắc đầu, ôm em bước ra khỏi tòa nhà. Vừa đi, cả hai vừa trò chuyện coi như làm quen cho đỡ ngại.
"Tôi là Han Jisung, 17 tuổi! Còn chú?"
"Tôi là Lee Minho, 27 tuổi"
"Wow, chúng ta cánh nhau 10 tuổi lận"
"Ừm, đúng vậy"
Cả hai im lặng, chỉ còn tiếng bước chân của Minho trên nền đất lạnh lẽo mặt đường. Cứu viện đã đến giải cứu những người lính kia, Minho giờ chỉ còn ngồi chờ họ đến xe rồi về thôi. Đặt em xuống ghế phụ bên cạnh, Minho ngồi xuống ghế lái rồi chồm qua thắt đai an toàn cho Jisung. Quay mặt, người nhỏ dù mù nhưng đôi mắt vẫn trông thật có hồn, giống như nó đang nhìn anh vậy. Khuôn mặt Jisung đỏ ửng, em quay đi.
"E hèm...tôi nghĩ dây an toàn thắt xong rồi"
"À..."
Minho nhấc người về, chỉnh trang lại sự nghiêm túc của bản thân rồi ngồi im trong xe. Thời gian 30ph' đã quá, Minho mở cửa sổ nhìn ra ngoài. Chiếc xe quân đội đang phóng đến, Minho nghĩ rằng mọi thứ có vẻ đã ổn. Nhưng tốc độ của chiếc xe có phần khác lạ, nó nhanh hơn mức cho phép. Chiếc xe vụt qua anh, đâm thẳng vào toàn nhà trước mắt. Anh nhíu mày, nhìn kĩ.
"Chết tiệt!?!"
Minho tặc lưỡi, kêu lên tức giận rồi rồ ga xe phóng chạy. Đồng đội đều đã chết, thứ trong xe không phải thứ anh chờ, mà là Zombie. Bọn chúng chạy đến xe anh, bám víu dù có vài con đã bị hất xuống. Có một con trèo lên nóc xe, tay liên tục đập xuống. Minho bên nhìn lên, tay cố gắng với lấy súng mà muốn bắn hạ. Ai ngờ khi quay ra nhìn, cây súng đã trong tay Jisung. Em dí đầu súng lên nóc xe, một phát bắn thẳng. Chỉ nghe thấy tiếng con Zombie gục xuống, có vẻ em đã bắn trúng yếu điểm.
Jisung đặt lại súng vào chỗ cũ, đúng lúc lại chạm vào tay Minho. Em rụt rè rụt tay lại, đưa lên chỉnh lại mái tóc mình.
"Cậu có thật bị mù không vậy?"
"Thật mà! Chú biết đấy, thị giác đã hỏng thì thính giác với xúc giác sẽ thay thế rất nhiều cho tôi"
"À rồi"
Minho gật gù, hiểu ra lời của Jisung. Anh chẳng nói thêm gì, chỉ đưa tay lên miệng mỉm cười với tình cảnh mới lạ lần đầu thấy này. Thời gian còn dài, anh sẽ dần điều tra về khả năng của thiếu niên xinh đẹp 17 tuổi Han Jisung.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip