Mã phách số 05
05/08/2000
Thu.
Se lạnh. Nắng.
Mười tám hai mươi sắc như cỏ
Dày như cỏ
Yếu mềm và mãnh liệt như cỏ.
Tớ gặp cậu.
●
Tớ thích nắng, rất thích. Có lẽ tại vì tớ sinh vào mùa đông, cái mùa mà những giọt vàng của nắng thật yếu ớt và hiếm hoi, cho nên tình yêu mà tớ dành cho nắng mới to lớn đến như vậy. Mùa hạ là mùa nhiều nắng, nhưng không hiểu sao tớ lại chẳng thích nó tí nào. Cậu biết vì sao không? Có lẽ là bởi cái nắng của mùa hạ thật đáng ghét. Nó gay gắt, nó rát bỏng, nó khiến tớ không thích bước ra khỏi nhà và chỉ muốn nằm dài trong căn phòng lắp máy lạnh tù túng.
Tớ thích nắng, và tớ yêu mùa thu. Mùa thu thật đẹp, là mùa dịu dàng của nắng. Mùa mà nàng tiên gió mềm mại thướt tha đan khăn bằng những chiếc lá lửa đỏ rực. Là mùa của sự ấm áp xen lẫn nét lạnh ngọt ngào, mùa của sự sống đã tàn phai nhưng không héo úa, và trên hết, là mùa của Forelsket.
Mùa nơi mối tình đầu của tớ. Điên dại.
●
Em thích thư viện, không phải vì thư viện nhiều sách hay bởi vì em là mọt sách. Đơn giản, nơi này rất yên tĩnh, và em thì cực kì ưa sự yên tĩnh.
Bạn thắc mắc tại sao em yêu lắm thứ như vậy ư?. Bởi em là một thiếu nữ không quá cầu kỳ, em thích tất tần tật những gì có thể thích. Câu cửa miệng của em lúc nào cũng sẽ là "thế nào cũng được", "tùy" hay cái gì đó đại loại thế. Người khác thấy em hời hợt với mọi chuyện, nhưng thực ra chỉ là em quá đơn giản đến mức thành ra phức tạp trong mắt họ mà thôi.
Em ngồi trong một góc nhạt nhòa của thư viện, nơi mà không ai có thể để ý đến em và tất nhiên, gần cửa sổ. Thu tới rồi, và em thì thích nắng thu.
Rồi, cô đến.
Đó là lần đầu tiên cô và em gặp nhau. Cô, một thiếu nữ với vẻ ngoài cá tính, rất dễ dàng gây ấn tượng với em. em luôn cảm thấy dường như xung quanh thiếu nữ ấy tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng mà ấm áp, giống như nắng thu vậy. Em yêu nắng thu, và hình ảnh nhu hòa của thiếu nữ đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng em.
●
Tớ có thể nhìn thấy Mùa Thu. Mùa Thu không mang lại sức sống như Mùa Xuân, không rạo rực như Mùa Hạ, càng chẳng lạnh lẽo như Mùa Đông. Mùa Thu dịu dàng và tốt bụng. Mỗi khi Mùa Thu đến, nàng luôn đem cho tớ một tách trà nắng nóng hổi, bởi nàng rõ tớ thích nắng đến nhường nào. Cậu biết nắng có vị gì không? Ngọt như cậu vậy.
Mùa Thu có Nắng, còn Tớ có Cậu. Cậu lúc nào cũng tỏa ra ánh sáng êm dịu như thế. Không hề khoa trương, không hề chói lóa, vậy nhưng vẫn làm trái tim tớ đập mạnh biết bao.
●
Vừa nhìn thấy cô, trái tim của em đã mách bảo em rằng phải làm quen cô ngay lập tức. Mím môi ngại ngùng, tay em siết lấy cuốn Forelsket đã được xuất bản từ hơn mười năm trước, khớp ngón tay của em trắng bệch.
"Nàng ngả vào lòng anh - người đàn ông mà nàng chỉ vừa mới gặp. Đôi tay nàng run rẩy trên bờ vai rộng, đầu nàng ngửa về sau. Nàng và anh quay cuồng trong điệu Rumba nóng bỏng. Nhảy. Xoay. Lại nhảy. Nàng si mê quấn lấy cổ anh. Nàng biết, mình yêu anh mất rồi, yêu từ cái nhìn đầu tiên..."
Mặt em đỏ bừng, nóng như thiêu đốt. Em lật vội sang trang khác, cụm từ "yêu từ cái nhìn đầu tiên" vọng đi vọng lại trong đầu em. Em không hiểu vì sao em lại ngượng ngùng. Không, hai người con gái không thể có chuyện yêu đương được, em vẫn biết thế, vậy thì tại sao em lại ngại chứ?
Em gấp vội Forelsket, đứng dậy.
Mùa thu nhìn em. Lắc đầu.
________
05/08/2001
Thu.
Se lạnh. Nắng.
Mười tám hai mươi sắc như cỏ
Dày như cỏ
Yếu mềm và mãnh liệt như cỏ.
Tớ và cậu quen nhau.
●
Một năm rồi, một năm.
Sau cái ngày chúng ta gặp nhau ở thư viện, tớ đã làm quen cậu chỉ vài ngày sau đó. Cậu đồng ý.
Cậu có biết không? Chưa bao giờ tớ cảm thấy hạnh phúc như vậy. Chưa bao giờ.
Ba mẹ tớ ly hôn từ khi tớ còn nhỏ. Tớ tự lập và chưa từng đòi hỏi từ ai bất cứ điều gì. Tớ thiếu thốn, tớ cô đơn, quá khứ của tớ chỉ là một màu u tối.
Nhưng cậu đến, cậu rót nắng vào cuộc sống khô khan này, cậu đem cái cây héo khô trong tim tớ ra khỏi góc tối bi thương mà nó vốn cai trị, cậu dọn dẹp sạch sẽ bụi bặm bám bẩn trong đó đã mười mấy năm, cậu xoa dịu nó, cậu nâng niu nó.
Tớ và cậu quen nhau. Quen nhau.
●
Em ngả người lên vai "bạn gái" của em. "Bạn gái" thật, vì cô là con gái mà. Em lùn lắm, đã mười tám cái nồi bánh chưng mà chỉ có mét rưỡi, trong khi cô cùng tuổi em mà cao mét bảy, vì thế em rất dễ dàng ngả đầu vào vai cô mà không lo bị đau cổ. Một năm rồi kể từ ngày cô với em gặp nhau, đúng vào ngày này của năm trước.
Trên tay em là Forelsket, cuốn tiểu thuyết mà em đọc đến một năm trời chưa xong. Không phải vì em lười, mà bởi vì không dám đọc. Mỗi ngày em đọc một ít, nhưng cứ đến đoạn nhạy cảm là em lại buông.
"Nhạy cảm", không nhất thiết là tình dục. Em cũng không biết tại sao mình lại coi mấy phân đoạn miêu tả cảm xúc điên dại của nữ chính trong lần đầu biết yêu là phân đoạn nhạy cảm, em chỉ đơn thuần biết là tim em không thích thế. Mỗi lần cụm từ "yêu từ cái nhìn đầu tiên" được nhắc đến là mỗi lần em nảy thót.
Lo sợ?
Bất an?
Phải, mà cũng không phải.
Cô im lặng ngồi nghịch áo khoác của em. Cô thích im lặng, nhưng không lạnh lùng. Em từng nói cô giống nắng thu, tĩnh lặng mà ấm áp. Cô lại cảm thấy em giống nắng hơn, nhưng không phải nắng thu.
- Forelsket là gì? - Cô hỏi em.
- Quay cuồng, điên dại.
- Hả?
- Cháy hết mình, cũng giống như Rumba vậy.
Cô lại lặng im.
●
Tớ sợ.
Sợ lắm.
Sợ rằng mình đã quá quan tâm.
Sợ rằng mình đã quá dựa dẫm.
Sợ rằng mình đã yêu cậu mất rồi.
Nhưng hai người con gái thì làm sao bên nhau được phải không?
Vậy thì cảm giác của tớ là gì? Cảm giác của tớ...
●
- Là Forelsket.
Em ngồi dậy, nhìn cô chăm chú.
Cô mất vài giây để nhận ra em đang đọc đoạn giải thích từ cuốn sách. Mùa thu đem đến cho cô một tách trà nắng, nắng hắt lên mặt cô làm nét cá tính kia trở nên dịu dàng đến lạ. Cô nhìn em. Em nhìn cô. Đôi mắt của em hơi ướt. Ướt, và mê dại.
- Này.
Gọi.
- Cậu có thích tớ không?
Mộng mơ.
- Nếu cậu không thích tớ, vậy chúng ta là gì?
Nức nở.
- Tình cảm giữa chúng ta là gì?
Băn khoăn.
- Cảm giác lo sợ mỗi lúc một ùa về, càng lúc càng đông là gì chứ?
Tội lỗi.
●
Cậu từng nói, mọi việc trên đời không phải đều cần rõ ràng tất thảy. Có một số chuyện, vẫn là không nên rạch ròi quá thì hơn. Ví dụ như cảm xúc của tớ, ví dụ như chuyện chúng mình. Hai người con gái không thể phát sinh tình yêu, vậy cảm giác lúc đó của tớ có phải rất kỳ quái không? Là một thiếu nữ, ấy vậy mà lại yêu một thiếu nữ khác. Nếu cảm xúc này không đáng được gọi là Tình Yêu, vậy thì hãy cứ để nó là Forelsket.
Forelsket, điên dại, quay cuồng, bất chấp.
Cần quan tâm chi đến những vụn vặt? Bởi bản chất của Forelsket chính là như vậy. Mặc kệ tất thảy, xé rách mọi định kiến, bất chấp cái gọi là đạo lý luân thường.
Forelsket.
●
Cô đưa em về. Em hôn cô.
Mùa thu nhìn theo bọn họ. Mỉm cười
_______
05/08/2002. Sáng
Thu.
Se lạnh. Nắng.
Mười tám hai mươi sắc như cỏ
Dày như cỏ
Yếu mềm và mãnh liệt như cỏ.
Tớ, cậu và Forelsket.
●
Cuộc sống Đại học thật chẳng chút dễ dàng. Chúng ta vẫn sống trong cảm giác mê dại của Forelsket. Tớ quay cuồng bên những con số, những câu văn. Thu đến, và tớ lại bị công việc làm thêm xoay như chong chóng. Áp lực đè nặng lên vai tớ và đôi lúc, tớ cảm thấy thực sự chán nản.
Nhưng khi đó, tớ sẽ nghĩ đến cậu - người mà tớ coi trọng nhất. Tớ nghĩ chắc hẳn cậu đang thật cố gắng. Cậu sẽ thất vọng biết bao khi nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của tớ bây giờ. Này, tự dưng tớ nhận ra, hình như đã rất lâu rồi chúng ta không gặp nhau thì phải? Tớ nhớ cậu quá.
Có phải cậu cũng nhớ tớ không? Có phải cậu cũng muốn gặp tớ không?
Ngày 5 tháng 8, 8 giờ 23 phút sáng, cậu đến tìm tớ.
Đôi khi tớ tự hỏi, chúng ta hẳn là có thần giao cách cảm? Tại sao vào những lúc tớ cần nhất thì cậu, bằng một cách thần kì nào đó, luôn xuất hiện? Tớ hạnh phúc lắm, hạnh phúc tưởng ngất đi được, đó là ngày hạnh phúc nhất đời tớ.
Ngày 5 tháng 8.
●
Em đang ngồi sau xe đạp của cô, tay em siết lấy cô. Thật chặt.
Eo của cô rất nhỏ, em chỉ cần dùng một tay là đã gần như ôm trọn được nó. Em rất đau lòng, luôn động viên cô ăn nhiều hơn chút, nhưng lần nào cô cũng chỉ lắc đầu bảo không sao đâu. Sinh viên nghèo, làm gì có tiền chứ? Nhưng ít nhất cũng không thể bỏ bê sức khỏe đến nỗi gầy guộc đến thế này được.
Trời Hà Nội mùa thu đượm nắng ngọt. Lâu lắm rồi em mới rời khỏi chỗ làm thêm để thưởng thức nắng thu như này. Mùa thu dường như không quên em, nàng lại xuất hiện và đưa cho em một tách trà nắng vàng thơm.
Em đang mải nhâm nhi tách trà nọ thì có tiếng phanh xe. Cô và em dừng lại ở một quầy lưu niệm.
Em ngỡ ngàng. Trong trí nhớ của em, chưa bao giờ em dám bén mảng tới quầy lưu niệm này dù chỉ một lần bởi em vốn dĩ không bao giờ góp đủ vài trăm để vào đây mua một món đồ chỉ để trang trí tuy rằng chúng rất đẹp và tinh xảo.
Mùa thu dường như cũng bàng hoàng với em, em thấy gió cuốn lá vàng xào xạc kêu.
Cô trở ra sau vài phút, trên tay là một lọ tranh cát rất đẹp.
Là nắng thu.
- Tặng cậu đấy. - Cô cười.
- Đắt... đắt thế này.
- Không sao đâu, rẻ mà.
Lúc đó em chợt nghĩ... có phải cô gầy đến vậy, là do tiết kiệm tiền mua quà cho em hay không?
Và cứ thế, em vẫn còn bàng hoàng chưa dứt, cho đến tận lúc cả hai người đã an vị trong nhà trọ cô thuê.
●
Tớ chưa từng nghĩ giữa chúng ta sẽ phát sinh chuyện gì quá giới hạn. Tớ cũng chưa từng nghĩ chỉ một phút quá rung động mà tớ với cậu đã chạm tới cái cuồng điên thực sự của thứ mà tớ vẫn hay gọi là Forelsket.
Trong khoảnh khắc môi lưỡi giao hoan và đốt cháy từng tấc da thịt trong cái vuốt ve của cậu, tớ dường như không còn ý thức nữa. Tớ chẳng quan tâm đến quá khứ, cũng không cần biết đến tương lai. Tớ mặc kệ giới tính của cậu ra sao, thân phận của cậu thế nào, tớ chỉ biết cậu là mối tình đầu của tớ.
Tớ yêu cậu, tớ yêu cậu, tớ yêu cậu...
●
Vuốt ve. Mơn trớn. Vuốt ve.
Tất cả những thứ đó lao đến dồn dập như bão lũ, nó khiến em điên dại.
Tay em cuốn lấy cổ cô, đôi tay thon của em run rẩy theo từng cái hôn đáp xuống khắp mắt, miệng, cơ thể... những cái hôn đầy mê luyến. Em không cần biết trên là trời, dưới là đất. Em cũng không cần biết đây là đâu, tôi là ai. Em chỉ biết ngọn lửa trong tim em đang cháy, và sẽ thiêu đốt cả cơ thể em nếu không có cô.
Em muốn cô.
Em yêu cô.
Yêu cô.
Yêu.
●
Tớ không hối hận. Nhưng cậu thì có. Và thế nên tớ lại hối hận.
Tại sao ư? Bởi nếu tớ biết kiềm chế bản thân hơn, cậu đã không đi, không rời xa tớ.
Cậu ơi, cậu đang ở đâu thế?
Về đi... về đi... về với tớ... làm ơn...
●
Cô buông em ra. Không, phải là đẩy em ra, một cách đột ngột và mạnh mẽ.
Ánh mắt cô đầy hoảng loạn, dường như không thể tin vào mắt mình. Cô vừa làm gì thế? Cô đã làm gì? Mười chín tuổi ư? Với một người con gái ư? Thật ư?
em nhận ra sự tổn thương trong đôi mắt ấy. Em cố gắng lao đến để ôm lấy trái tim run rẩy của cô, nhưng đã quá muộn, cô mở tung cửa và lao ra đường.
- Đợi đã! - em bất lực hét lên.
Muộn rồi.
Muộn rồi...
●
Tớ không còn biết làm gì nữa, ngoài sự yếu ớt vô dụng mà tớ vẫn luôn căm ghét nó.
Tớ lao ra giữa đường phố đông đúc, cố gắng tìm kiếm hình bóng mà mình vốn đã thân quen. Nhưng tớ không thể thấy, tớ tuyệt vọng.
Mùa thu đem đến cho tớ một tách trà nắng thượng hạng, nhưng tớ hoảng loạn, tớ thờ ơ.
Mùa thu buồn bã, đem nắng đi mất.
Mùa thu khóc, trời đổ mưa.
Mùa thu, đem nắng của tớ đi rồi...
________
05/08/2011. Sáng
Thu.
Se lạnh. Nắng.
Mười tám hai mươi sắc như cỏ
Dày như cỏ
Yếu mềm và mãnh liệt như cỏ.
Tớ yêu cậu.
●
Em gặp lại cô, mùa thu xúng xính trong chiếc váy kiêu sa của nàng. Rồi nàng cúi mình trước cô, trong bộ váy trắng tinh khôi đang nhẹ nhàng bước ra.
Mùa thu mỉm cười chúc phúc cho cô, em cũng thế. Mối tình thuở mười tám đôi mươi ấy đậm trong em những vị đắng ngọt ngào đến mức em vĩnh viễn không thể nào quên. Vậy nhưng em không còn là cô bé năm đó nữa.
Nhẹ nhàng để lại trên chiếc bàn cưới một tấm phong bì màu vàng nhạt, bên trong là những bức thư đã thấm nắng thu. Em mỉm cười quay bước. Một cảm giác gần như là đau thắm vương vất trong lòng em.
Để lại sau lưng em, nắng, Forelsket, cô và những kỷ niệm đang nhìn em, tan biến.
-----
NHẬN XÉT CỦA BAN GIÁM KHẢO.
Giám khảo Chi.
Tác phẩm tạo cho mình cảm giác như bản tình ca, điệp khúc rơi vào chi tiết giữa hai cô gái phát sinh điều họ nghĩ là cấm kị. Tuy không ngân những nốt cao nhưng điệp khúc ấy vẫn đủ khác biệt với các phần còn lại, và bản nhạc kết thúc ở nốt nhạc không quá trầm, nhẹ và mềm như nắng thu. Tình yêu trong tác phẩm mãnh liệt, nồng nàn, lại kết hợp khai thác đề tài tình yêu đồng tính nên truyền tải khá rõ thông điệp từ đề bài. Giọng văn nhẹ nhàng, câu cú mượt. Lưu ý là bạn vẫn còn mắc lỗi vài lỗi đánh máy nhỏ nha.
Có hai điều mình không quá ưng ý trong truyện, thứ nhất là chuyện đổi ngôi liên tục mà mỗi ngôi lại chỉ kể một đoạn ngắn, phải đọc thật nhiều lần và thật kỹ người đọc mới nắm được vị trí của hai nhân vật. Thứ hai, một vài chỗ diễn giải chưa thật xuôi. Ví dụ như đoạn “cô” xuất hiện, nhân vật này có ngoại hình cá tính nhưng tâm hồn dịu dàng, hai mặt đối lập này mình e chỉ quan sát thoáng qua bằng mắt khó mà nhận ra được. Nếu khắc phục được lỗi thế này, mình nghĩ tác phẩm sẽ rất tuyệt.
Điểm: 7/10
Giám khảo Kí
Văn phong: 2/3
Cốt truyện: 1/3
Ý nghĩa: 0.5/2
Trình bày: 0.5/1
Kiến thức: 0/1
Tổng: 4/10
Nhận xét
Bài làm có giọng văn tương đối ổn, phía trên tốt nhưng phía dưới có hơi đuối hơn. Cách dùng từ và đặt câu có sự trau chuốt song chưa thực sự mượt mà. Cốt truyện khiến mình khá rung rinh ở nửa đầu nhưng về sau bị vội, cách sử dụng hai góc kể để triển khai câu chuyện cũng khiến nó trở nên hơi rối về tổng quan. Cốt truyện có ý tưởng nhưng không triển khai được hết, cảm xúc nhân vật khá nông và cao trào bị vội, chưa tới, twist bị hụt, cái kết cũng trở nên khá vội vàng. Ngoài ra thì mình cũng không thấy rõ lắm về chủ đề. Ý nghĩa có nhưng tương đối mờ nhạt, không có kiến thức.
Giám khảo Nam
Chào cậu.
Sau khi đọc bài dự thi của cậu, mình thấy cậu rất tốt trong việc xây dựng cốt truyện, dùng ý tưởng một đôi tình nhân nữ - nữ để làm rõ suy nghĩ của cậu về câu thơ ở đề bài. Cách hành văn của cậu rất chắc tay, từ đầu tới cuối vô cùng mượt mà không gơi cảm giác vấp ngã. Đó là ưu điểm mà mình nhìn thấy trong bài dự thi này, hi vọng cậu có thể duy trì và phát huy trong các bài tiếp theo.
Nhưng bài của cậu cũng có một vài khuyết điểm. Việc cậu liên tục chuyển đổi góc nhìn giữa hai nhân vật, mỗi đoạn chỉ viết một chút ít về suy nghĩ của nhân vật này rồi lập tức chuyển qua cảnh tượng trong mắt người kia khiến mình ban đầu đọc vào có hơi chút rối rắm, đọc lần đầu phải cố xác định được ai với ai, đến lần thứ hai mới xác định được mối quan hệ giữa hai nhân vật đó. Điều thứ hai mình muốn nhắc nhở cậu chính là việc sử dụng phép so sánh, cậu so sánh ý nghĩa của “Forelsket” là “quay cuồng, điên dại”, “cháy hết mình” giống như “Rumba” vậy. Cậu có vẻ quên nhất quy tắc cơ bản nhất của việc dùng phép so sánh chính là phải so với một hình tượng tương đồng nhưng dễ hiểu đối với người đọc, và mình nghĩ không phải ai cũng biết “Rumba” là cái gì. Lỗi so sánh này có rất nhiều người viết gặp phải, đến cả mình cũng thỉnh thoảng vô tình mắc lỗi. Đối với hai điều mình vừa chỉ ra, hi vọng cậu sẽ khắc phục trong bài dự thi tiếp theo.
7.5/10 là số điểm mình dành cho bài dự thi này.
Giám khảo Wen.
Một giọng văn rất thơ và cháy bỏng với những ý tứ ẩn sâu trong lớp vỏ chữ.
"Trời Hà Nội mùa thu đượm nắng ngọt. Lâu lắm rồi em mới rời khỏi chỗ làm thêm để thưởng thức nắng thu như này. Mùa thu dường như không quên em, nàng lại xuất hiện và đưa cho em một tách trà nắng vàng thơm." Những câu chữ gợi hình gợi cảm, văn miêu tả của cậu rất tốt. Cách trình bày theo dòng hồi tưởng và theo sự kiện, cậu luôn chêm câu thơ đề vào để nhấn mạnh, cách trình bày khá ổn đấy. Về nội dung, cậu khắc họa về mối tình đầu và Forelsket những cảm xúc điên dại, say mê và mơ mộng. Chuyện kể về hai cô gái đang tuổi xuân thì, cốt truyện dường như chỉ xoay quanh ở việc họ gặp nhau, yêu nhau rồi một trong hai đã chối bỏ cảm xúc đó để khoác lên mình chiếc váy trắng kiêu sa. Nội dung của cậu không có gì đặc sắc, nhàm chán với tớ và thiếu tính đột phá. Việc cậu miêu tả quá nhiều về nắng và mùa thu làm tớ ngán vì luôn lặp đi lặp lại ở những ý tứ đó xuyên suốt toàn bài. Cả Forelsket cũng thế, tớ có cảm giác như vì nó xuất hiện quá nhiều mà làm lu mờ cả đề bài, cậu có chạm đến đề bài nhưng chưa đủ sâu sắc.
Cậu khắc họa tâm lý nhân vật ở mức khá, nhất là cảm xúc về tình yêu của nhân vật chính. Cậu có nút thắt mở và cao trào. Đoạn cao trào viết rất tốt nhưng kết lại hơi hụt hẫng với tớ.
Với tớ mà nói, tác phẩm này gây cảm giác dài dòng. Cậu chưa biết cô đọng tác phẩm, cậu tập trung quá nhiều vào phần miêu tả. Điểm cộng ở ngôn từ văn phong và cách nghĩ rất hay của cậu: "Nhạy cảm", không nhất thiết là tình dục.
Nhìn chung đây là một tác phẩm trung bình - khá. Cảm ơn cậu vì đã hoàn thành xong bài thi.
Điểm tớ dành cho cậu 7/10.
-----
Điểm trung bình: 6.375
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip