Chap 10. Thương và Yêu
Suốt quãng đường trở về nhà, cả hai người không ai chịu nói với ai lời nào. Nàng uất tới mức đi xuống ghế sau, không chịu ngồi ghế phụ. Cô cũng chỉ biết bất lực thở dài, im lặng lái xe thật nhanh. Bảo nàng ấy xin lỗi người khác là cô sai nên không thể trách được thái độ của nàng ấy bây giờ đối với cô là "chán ghét".
Vừa đến cổng, Jennie đã tự mở cửa xe, chạy thẳng vào nhà. Không quên trút giận lên cánh cửa đáng thương, chủ ý là muốn dằn mặt Jisoo.
- Em ấy lên phòng rồi sao?. - Jisoo nhìn dì Min đang bày biện những món ăn nóng hổi hổi lên bàn.
- Lên rồi, đóng cửa một cái rầm luôn.
Dì Min bất mãn, nhà lúc trước chỉ có mỗi Kim Jisoo cũng đủ khiến bà mệt mỏi, giờ lại thêm một Kim Jennie mang trong mình xu hướng bạo lực. Làm thân già đây không biết bao nhiêu lần giật mình, ép tim vì sợ hãi.
---
KJs: *KJs đã gửi một ảnh*
KJs: Em muốn ăn cơm thì đi xuống.
*Đã xem*: KJn
KJs: Em mau xuống ăn để còn uống thuốc, chiều em còn phải đến trường.
*Đã xem*: KJn
---
Cô ngồi vào bàn ăn, chụp ảnh những món ăn hấp dẫn gửi sang nhưng nàng ấy chỉ xem mà không trả lời. Dạo này Kim Jisoo nuông chìu nàng ấy nên nàng ấy sắp hư luôn rồi.
- Lát dì mang cơm lên cho em ấy giúp tôi, nhớ dặn em ấy uống thuốc nữa. Bảo lát sẽ có xe bus đến đón đi học, với lại hôm nay tôi cũng không về nhà.
Jisoo nhai cơm, thường ngày cô vẫn ngồi ăn một mình nhưng đâu có cảm giác buồn chán như vậy, sao hôm nay tự dưng lại dâng lên nỗi niềm cô đơn, cơm ăn cũng không còn ngon miệng.
Cô cảm ơn dì Min vì bữa ăn rồi đi lên phòng, tới gần phòng nàng ấy vẫn không thể khống chế sự quan tâm mà đi chậm một chút, lắng nghe một chút. Không có tiếng động gì cả, chắc mệt quá ngủ rồi.
Cô thả người xuống giường, sao mà mệt mỏi quá. Cô lại nhớ đến ánh mắt ấy.
Jennie a! Chị xin lỗi vì không đủ can đảm đứng trước em để lên tiếng bảo vệ em. Chị không muốn em biết chị có tình cảm với em. Nhưng chị chắc chắn sẽ âm thầm bảo vệ em bằng tất cả những gì bản thân chị có. Mong em đừng chán ghét chị, hành động lúc nãy của em khiến lòng chị đau lắm.
- Jennie à! Chị thương em mà.
Lúc này, cô tự trách mình nhiều hơn bao giờ hết. Cảm xúc của Kim Jisoo ngay từ những ngày đầu gặp nàng chính là thương chứ không phải là yêu.
Cô nhớ lại dáng vẻ của người con gái năm mười lăm tuổi ấy. Đứa nhóc có gương mặt đáng yêu và mang năng lượng khiến người khác cảm thấy tích cực, lại là người mang trong mình nhiều vụn vỡ nhất.
Chính vì đã từng thấy em đau đớn như thế, nên tôi mới dốc lòng thương em nhiều đến như vậy.
Nàng ấy đã kiên cường như thế nào khi chứng kiến từng người thân yêu nhất trong cuộc đời lần lượt rời đi. Dáng vẻ khướt từ mọi sự giúp đỡ hay chăm sóc của người khác vì không muốn làm phiền họ nên suốt ngày chỉ lủi thủi một mình. Những ngày nàng ấy khóc đến không thở được vì nhớ bà. Những lần bị bạn bè trêu chọc vì không còn bố cũng chẳng còn mẹ.
Cô đã hứa với lòng là sẽ bảo vệ và yêu thương đứa nhỏ này bằng tất cả khả năng mình có. Nhưng dù có bù đắp cho nàng ấy nhiều đến cỡ nào, Kim Jisoo vẫn cảm thấy nhiêu đó là không đủ. Cô khó chịu với chính bản thân vì quá vô dụng nên không thể cho nàng ấy nhiều hơn.
Kim Jennie còn quá nhỏ, ánh mắt nàng ấy khi nhìn đời còn quá hồn nhiên và trong sáng. Cả tương lai sáng lạn đang chờ đợi nàng ấy ở phía trước. Kim Jisoo không thể vì sự ích kỷ và tính chiếm hữu của bản thân mà để một đứa nhóc thuần khiết ở cạnh một người như cô được.
Nàng ấy xứng đáng có được những nhiều tốt đẹp hơn bây giờ.
Mãi chìm đắm trong kí ức, cô nhanh chóng bị tiếng chuông điện thoại kéo trở về với thực tại. Vội lấy tay lau đi hai hàng nước mắt, hít một hơi thật sâu rồi nghe máy.
- Jia! Mau đến trụ sở, có chuyện lớn rồi.
- Được! Tôi đến ngay.
Jisoo khó chịu, lại là chuyện gì nữa đây. Hôm nay sao lại có nhiều thứ phải giải quyết như thế này chứ.
- Nhờ dì thuật lại với Jennie những gì tôi nói.
Dì Min gật đầu, nhìn đôi mắt đỏ hoe và những tiếng khịt mũi của cô, có chút khác lạ. Bà không biết cả hai đứa nhỏ này xảy ra chuyện gì, chỉ biết là khoảng thời gian gần đây, bà nhìn ra được tâm tình của Jisoo có chút tệ. Bà không chắc nhưng vẫn có cảm giác, đứa trẻ mà bà trông coi mười mấy năm nay đang dần nhạy cảm.
- Con ổn không?
- Không sao, chỉ là ngáp nên mới ra nước mắt, dì đừng quan tâm.
Bà ấy còn chưa hỏi gì mà cô đã nói quỵt toẹt ra. Đây chẳng còn là dự đoán mà là chắc chắn có vấn đề. Kim Jisoo, lúc nhỏ rất cứng rắn về mọi mặt, vậy mà bây giờ lại hay rơi nước mắt. Bà tuy chỉ là quản gia nhưng cũng vô cùng lo lắng vì bà đã chăm cô từ bé. Tính tình như thế nào cũng nắm rõ như một người mẹ.
- Jennie! Con gáng ăn chút cơm để uống thuốc. Một lát Jisoo nói là sẽ có xe bus đến đón con đi học, với lại hôm nay nó sẽ không về nhà.
Bà đứng trước cửa mà nói vọng vào trong. Đợi gần năm phút nhưng không nhận được hồi đáp. Đành ngậm ngùi đặt đồ lên bàn ở cạnh cửa.
- Dì để đồ ăn ở ngoài đây, con sớm đem vào ăn nhé. Jisoo bảo là chiều con còn phải đến trường đấy.
Bà quay lưng đi xuống, không biết phải làm sao. Bà không phải hai người đó, không trong tình cảnh đó nên cũng không biết khuyên ngăn như thế nào. Chỉ biết im lặng quan sát thôi.
Nàng từ lúc về nhà đến giờ, thất vọng khóc đến ướt cả gối, vò đến nhàu cả chăn. Lòng nàng đau lắm. Cứ ngỡ chị ấy sẽ đứng ra để bảo vệ nàng trước bọn người đó nhưng sự thật thật phũ phàng. Kim Jisoo không bảo vệ, ngược lại còn ngầm thừa nhận nàng sai, kêu nàng xin lỗi.
Chị ấy là không quan tâm đến nàng, chỉ xem nàng là em gái, không hơn cũng không kém. Ánh mắt không một tia nào quan tâm ấy đã nói rằng Kim Jisoo không có tình cảm gì với nàng. Là Kim Jennie mơ tưởng, là nàng trèo cao.
Người như nàng thì làm gì xứng với người ưu tú như chị ấy. Nàng chỉ là một đứa nhóc mồ côi, không còn cha mẹ, không có bất cứ thứ gì trong tay. Một đứa trẻ quậy phá, luôn khiến người khác phải phiền lòng.
- Kim Jisoo! Em yêu chị mà.
Tiếng nấc vang vọng khắp phòng. Nàng ước gì chị ấy đừng xuất hiện trong cuộc đời mình, như thế thì có phải trái tim này sẽ bớt nhói đau hơn không.
Ngay từ đầu nàng là một người nhạy cảm, khi gặp Kim Jisoo, nàng lại nhạy cảm hơn gấp trăm vạn lần. Nàng sợ được sợ mất, sợ một ngày nào đó chị ấy sẽ không quan tâm nàng nữa. Sợ bị chị ấy bỏ mặc vì tính tình trẻ con, ương bướng của mình.
Bởi bây giờ, nàng chỉ còn mỗi Kim Jisoo thôi.
Cái lúc mà nàng gần như tuyệt vọng, không thiết tha gì đến cái thế giới này nữa thì chị ấy đột nhiên xuất hiện. Chị ấy giống như là một thiên sứ, một ánh sao kéo nàng ra khỏi đống tiêu cực và khoảng trời u ám trong lòng.
Không biết từ bao giờ, trong đầu nàng luôn có suy nghĩ rằng là.
Kim Jisoo chính là lý do để em tiếp tục cố gắng, là người duy nhất khiến em có niềm tin vào cuộc sống. Lỡ như, nếu một ngày chị không cần em nữa, chị bỏ mặc em thì có lẽ em sẽ kết thúc tất cả ngay thời điểm ấy. Bởi vì, ánh sao soi sáng cuộc đời em đã bỏ em đi mất rồi, vậy cuộc đời ám màu u tối này cần gì phải tồn tại.
Nàng lớn rồi, không còn là "đồ trẻ con" như trong suy nghĩ của chị ấy nữa. Nàng cảm thấy ganh tị với tất cả những người xung quanh Kim Jisoo, nàng không muốn chị ấy nhìn ai bằng ánh mắt mà chị ấy nhìn nàng. Sự quan tâm của chị ấy, nàng cũng muốn mình là người duy nhất có được. Có phải là quá mộng tưởng rồi không, bây giờ nàng chẳng có tư cách gì để đòi hỏi những thứ đó cả.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip