Chap 2. Đến Lớp.

Hôm nay là thứ hai, là ngày mà Kim Jennie chán ghét nhất trên đời. Tại sao một tuần chỉ có mỗi một ngày chủ nhật thôi thế. Một tuần có thể có luôn sáu ngày chủ nhật luôn được không. Lại phải đợi sáu ngày nữa, Kim Jisoo mới ghé sang nhà chơi.

Sáng sớm, tiếng chuông điện thoại đã réo lên ầm ĩ, nhức hết cả đầu óc. Nó có phải chuông báo thức đâu, Jennie có cài báo thức làm gì trong khi nàng muốn ngủ quên để khỏi phải đến trường. Mà tại cái con người Kim Jisoo kia, cứ gọi hối thúc nàng đi học miết thôi. Không là sẽ quăng xuống biển cho cá mập gặm lấy mất xác. Một lời hù dọa hư cấu đến thế đấy mà Kim Jennie vẫn tin răm rắp. Vẫn sợ bị cá mập gặm mất xác, mất xác rồi sao có thể ngắm nhìn Jisoo mỗi chủ nhật được.

- Dậy đi học, đã sáu giờ ba mươi rồi đấy. Giỡn mặt hả cái đồ trẻ con này.

Mới nhấc máy lên đã nghe tiếng la mắng in ỏi từ đầu dây bên kia. Đã bị bao nhiêu lần, nàng đã rút kinh nghiệm hết cả rồi. Bật lên là duỗi tay thẳng ra, thế thì làm sao có thể nghe tiếng mắng được kia chứ.

- Chưa muộn mà, bảy giờ trường mới đánh trống vào học. Khoảng tám giờ đến cũng đâu có sao.

Kỷ cương, nề nếp được Jisoo dạy bảo mấy năm nay lại bị bay theo gió bởi cái chứng ham ngủ của nó à. Không thể được.

- Mau thay đồ, tôi đến đón ngay. Lo mà liệu hồn.

- Yahhh Kim Jisoo. Aloooo Kim Jisoooo. Cái gì vậy, tự dưng lại đến đón là sao?

Cô ngắc máy ngang làm Jennie đang chìm trong niềm vui vẻ, tận hưởng thú vui trêu đùa người lớn tuổi phải bật ngồi dậy ngay lập tức. Kim Jisoo mà đến thật thì cái đầu nhỏ này sẽ không thể chứa hết mấy bài toán phạt khinh khủng của cô ấy đâu.

Nàng tung chăn, rời khỏi giường trong tức khắc. Chạy thẳng vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ nhanh nhanh. Nàng còn phải soạn sách vở nữa, tối qua mê chơi cái trò câu cá với mấy đứa bạn quá nên quên soạn rồi. Vừa soạn vừa run tay, Kim Jisoo chạy xe nhanh lắm đấy, thoáng chốc sẽ có mặt ngay dưới nhà. Nàng mà không xong mọi thứ chắc chết mất.

Lật đật, ba chân bốn cẳng chạy xuống sau bếp, mở tủ lạnh vớ lấy hủ sữa chua cho ngay vào miệng. Ăn đại để có cớ nói là ăn sáng rồi, không thì Kim Jisoo sẽ nhằn nàng từ nhà đến trường. Nhìn lên đồng hồ treo tường, sáu giờ bốn mươi lăm, trễ là cái chắc. Nhưng mà hôm nay có bài kiểm tra Hóa ngay tiết một. Đi trễ là xem như toi mạng, kiểm tra lại một mình chắc...

Jennie vừa lo lắng trễ học, vừa lo lắng việc Jisoo chạy xe. Mô tô, là mô tô đó, kiểu người như Jisoo sẽ phóng đến ngay, không suy nghĩ là đường có bao nhiêu xe đâu. Phải chi đừng ngu dại chọc ghẹo người ta, để giờ tự mình thấp thỏm lo lắng.

Cuối cùng Jisoo cũng đã có mặt trước cửa nhà. Jennie vội vàng khóa cửa nhanh nhanh xỏ giày vào chân. Chạy đến leo hẳng lên xe nhưng mà cái chân này hôm nay sao ngắn ngủn thế, leo lên khó khăn quá.

Đúng rồi! Kim Jisoo có nhiều tiền, có thể xin tiền chị ta để đi kéo chân cho dài ra được không, chứ kiểu này mãi thì sẽ khổ sở lắm.

- Em mà không làm được bài kiểm tra Hóa. Tôi gửi ra sa mạc, cho đứa trẻ như em chết khô một mình ở đấy.

Ai nói chỉ mình nàng là biết trêu đùa. Cô còn biết hơn gấp bội, mà toàn là nghĩ ra mấy trò hù họa hư cấu thôi. Đã biết là hư cấu nhưng vẫn có người cam tâm tình nguyện tin tưởng vào.

- Yahhh! Lo lái xe đi, sẽ muộn học mất.

Đã lo lắng giờ lại cộng thêm cái lo sợ. Kim Jisoo nói nhảm nói nhí cái gì nữa không biết. Với tốc độ này, nàng chỉ nghe được tiếng gió ù ù thổi bên tai, sao có thể nghe trọn từng câu từng chữ của người ngồi trước được.

Bới người ta, Kim Jisoo phóng nhanh vượt ẩu quá, ngay cả cái đèn giao thông đang nhảy số lớn mà cô ta cũng dám băng qua cho bằng được. Nàng ngồi phía sau không ngừng mím chặc môi để cố chịu đựng cái cảm giác đáng sợ này. Làm sao để mở miệng cầu khấn Kim Jisoo mà bảo tôi còn giấc mơ chưa kịp hoàn thành, tôi còn chưa lấy được người chồng hoàn hảo, tôi còn chưa được gặp thần tượng bằng xương bằng thịt. Nên là tôi không muốn làm mộ giữa ngã ba đường.

Giờ mà tới trường chắc cũng tới lúc hồn bay phách lạc mất.

Chiếc xe sau một hồi lạng lách thì cũng đã dừng trước cổng. Khỏi phải nói, nàng phải ngồi định thần trên xe tận gần một phút.

- Bay rồi, bay hết rồi.

- Bay? Bay cái gì.

- Bay hết kiến thức Hóa của người ta rồi. Tại chị hết đó, sao mà làm kiểm tra được đây.

Jennie vừa bước xuống xe cũng là lúc trường vừa dống trống vào học. Nàng hớt ha hớt hãi, bỏ chạy vào trường. Bác bảo vệ ở đây khó ưa lắm, sẽ nhốt nàng ngoài cổng mỗi khi có cơ hội. Kim Jennie không thể bị nhốt ngoài trường trước mặt Jisoo được. Phải nhanh chóng chạy vào trường thôi.

Cô không khỏi phì cười vì độ trẻ con của đứa nhóc này. Bộ dạng lúc nãy, vừa đáng thương vừa đáng cười. Gì mà bay hết kiến thức của em. Này là không chịu học bài để bày trò con kiến, cố tình lách lỗi đây mà. Cô nhìn thấu hết rồi cả đấy nhé. Đứng ngoài cổng, đợi khi bóng lưng ấy khuất khỏi phía cầu thang thì mới an tâm chịu chạy đi làm.

Hôm nay chở đứa trẻ này đến trường, vậy là trưa nay phải đến đây để đón nó về nữa đấy. Nhức hết cả đầu rồi này.

Còn cái tên nhóc ranh con này, khuất sau cầu thang cũng đâu có nghĩa là nó sẽ vào lớp. Nó đang ló cái đầu nhỏ ra hành lang và đưa mắt ngó xuống làn đường đầy xe cộ phía dưới. Nó muốn nhìn Kim Jisoo thêm một chút nữa.

- Biết giờ là mấy giờ không mà còn đứng đây hả Kim Jennie. Em muốn viết bản kiểm điểm sao?

Cô giáo dạy Hóa, không nói không rằng đi đến xách tai nàng, kéo thẳng vào tận lớp. Sao mà cô lại đi không phát ra một tiếng động nào hết vậy. Giáo viên hay vậy lắm, đi như bay, không có một tiếng giày cao gót.

- Cô! Buông tay ra, đau chết em rồi.

Nàng mặt nhăn mài nhó, mới sáng sớm đã gặp cảnh này thì cả ngày chắc sẽ gặp vận xui mất thôi. Trong cái lớp 11B8, Kim Jennie nhận phạm luật thứ nhất thì không có ai dám đứng thứ nhì. Tuy nói là thay đổi nhưng đó chỉ là trước mặt của Jisoo thôi. Còn trong lớp hả, vẫn y như cũ...

Mấy đứa ngồi phía dưới, nhìn thấy cô Hóa nhéo tai nàng cũng không ngừng đưa tay lên tai của mình mà xoa xoa. Kim Jennie không sợ thầy cô nào, chỉ có mình cô Renyin là bất đắc dĩ. Tại vì cô đã đì nó từ đầu năm lớp mười đến giờ. Điểm môn này lúc nào cũng dưới trung bình và Kim Jisoo cũng đã cảnh báo nàng rồi. Kỳ này, kiểm ra không tốt, sẽ bị giải toán hình học. Ôi là hai cái môn ám ảnh nhất cuộc đời của nàng.

- Về chổ! Lấy giấy ra kiểm ra một tiết. Chỉ riêng một mình Kim Jennie, còn cả lớp thì để tiết sau.

Không ngồi sau lưng Kim Jisoo mà sao lỗ tai lại ù ù thế này. Là kiểm tra Hóa một mình đó, giết nàng chết đi. Trưng vẻ mặt bất lực bước xuống cuối lớp, đành chấp nhận thôi chứ sao giờ. Không dám cãi, bởi vì cãi lại thì cô ta sẽ gọi thẳng cho Kim Jisoo.

- Yên tâm! Để Lalisa này gánh cho nữa đoạn. Dễ như ăn cháo ấy mà, bình tĩnh đi.

- Nói một tiếng nữa là ra chơi cậu nhừ xương. Im lặng đi, cô nhìn kìa.

Mạnh miệng như thế thôi nhưng nguyên bài kiểm ra này là Lalisa gánh đấy. Không một câu nào là nàng ta không mở miệng hỏi. Đúng là tên cà chớn đầy lòng tự cao Kim Jennie.

Nó bên đấy thì chật vật với bài kiểm ra, còn cô bên đây cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Đang đanh mặt với mấy cái báo cáo trong tuần qua tại trụ sở. Kim Jisoo là nhà phân phối mô tô của một nhãn hàng mô tô lớn ở Hàn Quốc. Ngước lên thì không hơn ai nhưng ngó xuống cũng ít có người nào sánh bằng. Với việc đam mê tốc độ từ nhỏ thì công việc này quá là hợp. Không chỉ là nhà phân phối, mà cô còn là một tay đua xe nổi tiếng. Cứ trường đua nào mở ra, cũng sẽ ưu tiên gửi một lá thư mời đến tay Kim Jisoo. Chỉ mong được cô đồng ý và góp mặt ở cuộc đua với cái tên Jia.

- Jia! Có người gửi thư cho cậu. Tôi để trên bàn đấy.

Boha tay này cầm một lá thư mỏng manh nhưng tay kia lại đem đến một vali chứa đầy tiền bên trong. Đặt thư lên bàn, song cũng mở vali để lên.

- Ý gì?

- Họ muốn mời Jia đến Pháp tham gia thi đấu quốc tế.

- Gửi sẵn tiền luôn sao?

- Phải! Chúng ta sẽ cần thương lượng một chút nếu cậu đồng ý tham gia cuộc đua này. Nó sẽ diễn ra vào giữa tháng tới đây.

- Tôi sẽ đến.

Ngồi lại xem tài liệu một chút, ấy thế mà cũng đã đến giờ rước nhóc con rồi. Cô phải nhanh nhanh, không thể để nàng ấy đợi mình lâu được. Nó sẽ bị say nắng. Cô xuống tầng lấy xe, nhếch đôi chân mài ẩn trong lớp nón bảo hiểm chào tạm biệt người trong trụ sở, họ cũng niềm nở vẫy tay lại. Sau đó Jisoo chạy đi mất hút trong tiếng nẹt của pô ga.

Đã chạy đến trước cổng trường, cũng đúng giờ đánh trống. Cô thở phù một cái, cũng may là không trễ giờ. Jisoo đứng dưới một bóng mát của cây to để tránh đi cái nắng gay gắt. Cứ mãi đánh mắt tìm kiếm đứa nhỏ quen thuộc trong đám học sinh kia. Công nhận, trường nàng ấy học đông học sinh thật. Ra về là chen lấn như rệp, không cẩn thận một tí sẽ ngã mất.

- Nini! Ở đây.

Cô thấy nó liền vẫy tay báo hiệu chổ đang đứng. Bên cạnh còn có hai ba người bạn nữa. Có cả con bé Lalisa, người đã tạo cơ hội cho cả hai gặp nhau chỉ qua một đêm sinh nhật.

- Ui là! Nini luôn cơ đấy.

Lalisa lại giở giọng trêu đùa đứa bạn thân đứng kế. Kim Jisoo nổi tiếng khó khăn, ghét cơ thể bị làm bẩn mà giờ ngồi dưới bóng cây chỉ để chờ đợi mỗi mình Jennie. Còn cả chịu đội nắng để đứng đợi nữa. Mở mang tầm mắt ghê.

- Chào chị yêu của em, chị vẫn khỏe chứ hả?

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip