Chap 5. Là Em Gái.
Jennie đang ngậm cơm trong miệng, chưa kịp nuốt xuống đã muốn phụt ra. Lại chuyện gì nữa đây, Kim Jisoo vậy mà muốn nàng dọn về ở cùng chị ấy sao. Kim Jisoo không sợ phiền nhưng nàng thì lại rất sợ đó. Nhìn xung quanh căn nhà này, quả nhiên cũng rất rộng lớn nhưng mà cũng lạnh lẽo quá rồi. Hiện tại thì chỉ có một mình chị ấy cùng với quản gia, cũng hơi cô đơn. Nhưng mà chị ấy không thích ồn ào, không muốn bị làm phiền nên mới không thuê thêm người giúp việc. Nếu không muốn bị phiền thì sao lại đề nghị nàng dọn về đây ở cùng chứ.
Nàng rất phiền mà.
- Tôi sẽ cho người mang đồ của em sang đây trong nay mai.
Jisoo vẫn chậm trãi nhai cơm, nhướng mày nhìn nàng ấy tỏ vẻ hỏi dò. Cô biết căn nhà ấy chứa rất nhiều kỉ niệm, không phải nói đi là đi liền. Nhưng mà ở một mình bên đấy, nhà cô cách nhà nàng cũng xa, không thể nào an tâm cho được. Một phần cô muốn cho nàng có một cuộc sống đủ đầy hơn và luôn ở trong tầm mắt mình, một phần cô không muốn đồ trẻ con này phải chịu nhiều đau khổ nữa. Kể cả thể xác lẫn tinh thần, cô đều không muốn.
- Nhưng mà...
Jennie cắn đũa, này đâu phải là hỏi ý kiến, này là ép buộc rồi. Nàng còn chưa lên tiếng đồng ý mà Kim Jisoo đã sẵn sàng mở đường băng cho nàng bay sang bên đây. Nàng đã nhận quá nhiều diễm phúc của chị ấy, không thể nhận thêm nữa.
- Từ chối sao?
Mi tâm chau lại, thái độ của nàng ấy khiến cô thật sự không hài lòng.
- Sẽ phiền chị lắm, không được đâu.
Jennie lắc đầu, cô họng khô khốc, nuốt khan một cái. Lúng túng đưa đũa gắp miếng dưa chuột cho vào miệng, giả vờ nhai ngon lành nhưng sao mà dưa chuột hôm nay chua quá vậy chứ. Để ý Jisoo đã ngưng dùng đũa, nàng ngước lên nhìn gương mặt khó chịu của chị ấy, trong lòng có chút sợ hãi.
- Tôi đã nói như thế khi nào?
- Dù gì tôi cũng xem em như em gái. Nếu đồng ý thì tôi gọi người mang đồ sang đây, không cần thì thôi cũng được.
Không hiểu sao, lòng của cô bất chợt nặng trĩu. Bao nhiêu thất vọng đều thể hiện rõ trong từng câu chữ. Đứa nhỏ này luôn có suy nghĩ là bản thân đã làm phiền đến cô sao? Nhưng mà, từ khi nào Kim Jisoo lại để ý đến ý tứ trong câu từ của người khác đến thế. Trước giờ, đều chưa từng để tâm vào lời nói của ai nhiều đến vậy, đồ trẻ con kia là người đầu tiên.
Jennie cũng không phải ngu ngốc đến mức không biết Jisoo đang nói gì. Chị ấy đã xem nàng là em gái. Xem là xem như thế nào, là em gái ngoan sao? Lòng nàng chợt chua xót, gật đầu như hiểu ra gì đó, thì ra là em gái.
Là em gái...
- Là em gái ạ?
Nàng nở một nụ cười rạng rỡ, đối mặt với cô không chút kiên dè. Nàng không buồn trả lời, mà còn hỏi ngược lại. Nụ cười tươi như hoa ấy, Kim Jisoo có biết là chứa bao nhiêu nỗi thất vọng không?
Thì ra hai năm nay, cô chỉ xem nàng là em gái, vậy mà Kim Jennie còn mơ mộng sẽ có một kết cục khác. Là nàng đã nghĩ nhiều quá rồi.
- Tôi no rồi, ăn xong thì gọi quản gia dọn dẹp.
Cô nhận thấy được tia bất thường trong ánh mắt Jennie, vội lảng tránh. Không muốn đối diện với ánh mắt ấy nữa, nó làm cô cảm thấy thật sự khó chịu. Kim Jisoo cũng không biết mình là đang trải qua loại cảm giác gì. Chỉ là cảm thấy, trong lòng chợt cồn cào, trái tim có lúc lại thắt chặt. Tuy là đã hai mươi mốt tuổi, nhưng cô chưa bao giờ yêu đương nên không biết loại cảm xúc ấy khi trải qua là sẽ như thế nào. Cô không biết, giờ đây cô đối với Jennie là loại cảm xúc gì.
Là tình thân, hay tình yêu.
L1 Clup
Oris, từ sớm đã có mặt tại chổ hẹn để chờ đợi hình bóng của tiên nữ trong mộng lúc ban trưa. Áo khoác da, quần bò, nước hoa mọi thứ đều đắt tiền. Những bóng hồng khác cũng ve vãn kế bên hắn nhưng tuyệt nhiên hắn vẫn vững tâm chờ đợi tiên nữa trong mộng. Chẳng phải cao sang gì mà khướt từ những người kia, chỉ là không vừa mắt. Trong đầu hắn bây giờ tuyệt nhiên chỉ hiện lên hình bóng của Kim Jennie mà thôi.
Nghĩ đến lại cứng lên rồi.
Khẽ rít lên một cái, đã quá giờ hẹn ba mươi phút, sao còn chưa thấy ai tới thế. Hắn lấy điện thoại trong túi ra, lê tay bấm một dãy số, là số lúc ban sáng nàng đã bấm vào điện thoại hắn. Đưa lên tai chỉ là tiếng của tổng đài.
- Con mẹ nó, bị chơi rồi sao?
Hắn không thể chịu nỗi sự chậm trễ này, bật ghế đứng dậy. Nhưng chưa được ba bước đã khựng lại. Mọi ánh mắt đều đổ dồn ra phía cửa. Tất cả thầm khen ngợi người con gái đang đi vào. Quá bốc rồi.
Ba vòng, vòng nào ra vòng nấy. Gương mặt không quá sắc sảo nhưng lại vô cùng hút người. Nàng diện lên mình bộ váy cúp ngực, lộ rõ vòng một đầy đặn bức người. Tà váy sẻ cao đến tận đùi, đôi chân trắng nõn nà khiến người ta phải thầm ngưỡng mộ. Không nói, chắc cũng không ai biết, nàng chỉ mới mười bảy tuổi, mới chỉ là học sinh phổ thông.
Đúng là lụa đẹp vì người.
- Làm anh bức bối sao, thật xin lỗi.
Jennie ung dung đi đến bàn, liếc mắt sang Oris rồi thầm cười. Đúng là mèo giả sói, ánh mắt hắn ta trông thật ngu ngốc.
- Không bức bối, chỉ định đi vệ sinh một lát.
Hắn luồn tay ra sau lưng, ôm lấy cái eo thon nhỏ của nàng. Jennie biết nhưng cứ mặc kệ, cầm lấy ly rượu trên khay rồi uống cạn. Tâm tình quả là không tốt lắm, nàng định cho hắn leo cây nhưng mà đến uống một vài ly cũng không phải là ý kiến tệ.
Lisa nheo mắt, đứng phía trong nhìn cánh tay đang ôm eo Jennie của tên Oris kia. Cô thật muốn chặt phăng cái tay ấy của hắn, trông chướng mắt chết được. Kim Jennie đã nói là hôm nay sẽ đến chơi, nhưng không nói là sẽ đến cùng đàn ông.
Lisa còn tưởng hôm nay sẽ được cô bạn thân đến chơi rồi mời rượu, xong cả hai cùng nhau chơi một bữa cho khoây khỏa. Cả tháng nay, Jennie cứ ru rú ở nhà, không thèm đi chơi với cô, cứ tưởng rằng sắp nghỉ chơi nhau không thôi.
- Hi! Jennie Kim sẽ uống cùng tôi một ly chứ.
Lisa tay cầm ly rượu, đi đến mời nàng một ly, mảy may đánh mắt liếc sang Oris. Cô thầm đánh giá một lượt, thì ra là công tử bột, không đáng bận tâm. Lisa nhìn chầm chầm vào cánh tay hắn, Jennie cũng thừa hiểu nhưng cứ để vậy.
- Có người thấy thì sẽ không hay đâu.
- Có người thấy? Người nào thấy mà lại không hay. Tôi nhớ rằng mình đâu thân thiết với ai đến mức khoác eo thôi cũng bị ghen tuông.
Lại suy nghĩ về chị ta nữa rồi. Rốt cuộc chị ta đã tiêm nhiễm thứ gì vào đầu Kim Jennie để giờ đây nàng chỉ nghĩ đến mỗi chị ta thôi thế.
- Cô ấy là người của tôi.
- Của anh hay không thì phải xem thằng em của anh làm việc như thế nào đã.
Jennie khó chịu, đánh mắt nhìn tên Lisa đang cố ý trêu chọc mình rồi mạnh mẽ gỡ tay hắn ra khỏi người. Hắn đã say khướt rồi, uống nhiều thế cơ mà, miệng mồm giờ cũng không thể kiểm soát. Gì mà cô ấy là người của tôi, thật chướng tai. Mơ đi rồi Kim Jennie này cho tên như hắn động vào ngón chân út của nàng.
- Nhờ bà chủ L1 chăm sóc hắn ta tốt một chút. Tôi sẽ hậu tạ sau nhé. Về đây.
Lisa nhún vai, chăm sóc theo kiểu nào thì cô cũng đoán ra rồi.
- Để tôi gọi người đưa cậu về, say như vậy e là đi taxi không tiện.
Jennie đi đứng không vững, uống cũng rất nhiều, dạ dày nàng lại ngày một đau đớn, khó chịu quá. Nàng nhăn mặt, cắn răng nén cơn đau, ngồi đợi người của Lisa tới đem mình về nhà.
Có người thấy thì sẽ không hay đâu.
Câu nói của Lisa vang vọng trong đầu nàng một lúc một rõ nàng. Nàng như tỉnh rượu khi vô tình nhìn thấy hình bóng quen thuộc kia.
Đầu óc Jennie như một quả bom.
Boom
Nổ tung
Nàng nghiến răng, sao lại xui xẻo như thế này. Kim Jisoo ghét ồn ào sao hôm nay lại có nhã hứng vào những nơi này. Gương mặt chị ấy như trét than, đen, rất đen. Đôi mắt chị ấy cứ dán chặt vào người nàng khiến nàng bất chợt rùng mình.
Thở dài ra một hơi, chộp lấy áo khoác của Lisa rồi loạng choạng đứng lên đi một mạch đến phía cửa. Dù gì chị ta cũng chỉ xem mối quan hệ này là chị em thì nàng đặt nặng chị ta làm gì nữa.
Rảnh rỗi thật.
- Về được chưa?
Jennie đi đến xe mà Lisa đã chuẩn bị sẵn, hụt hẫng khi mà một người đi đến nắm chặt tay rồi kéo lùi về phía sau. Do có men trong người, nàng không thể tỉnh táo đứng vững nhưng có thể nhìn rõ gương mặt thanh tú của người kia. Trề môi rồi nở nụ cười, gọi một tiếng.
- Chị hai.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip