Na Jaemin đánh một giấc đến tận sáng hôm sau.

Cậu đã có một giấc mơ rất đẹp, trong giấc mơ cậu được ở bên Lee Jeno cả đời. Hai người đến Busan chơi. Cậu đã chuẩn bị một món quà đơn giản nhưng đong đầy tình cảm cho Lee Jeno. Lee Jeno rất thích nó còn nói cảm ơn Jaemin. Hắn yêu cậu rất nhiều, hai người mãi mãi ở bên nhau.

Mãi mãi, đây là một từ rất xa xỉ đối với Na Jaemin. Không biết là có phải do trận khóc hôm qua làm cậu thông não, Na Jaemin ngồi trên giường, suy nghĩ nghiêm túc. Ngay cả khi đã xác nhận rõ khoảng thời gian không gian này cho phép cậu làm những gì mình muốn, Na Jaemin vẫn không dám chắc chắn rằng cậu có thể ở lại đây mãi mãi - trong hoàn cảnh như vậy, cậu cũng không biết làm thế nào để tính là nhiệm vụ thành công.

Cậu bắt đầu hối hận vì trong cuộc họp hôm ấy đã không hỏi chi tiết chàng trai 606802, nếu không cậu đã không khó khăn trong việc tìm kiếm manh mối, tìm cách để được sáp nhập ở lại nơi này.

Cậu lại bắt đầu hoảng loạn.

Cho nên dù như nào cũng phải mang theo bức ảnh kia, ngộ nhỡ có gì thì còn có nó.

Na Jaemin rời khỏi giường, định lẻn vào phòng Lee Jeno lấy trộm bức ảnh.

Lúc này Lee Jeno đã đi ra ngoài, quản gia cùng người hầu đang bận rộn ở tầng 1. Na Jaemin rón rén đi vào phòng Lee Jeno, đóng cửa lại, cẩn thận quan sát khắp nơi.

Phòng Lee Jeno được sắp xếp khá gọn gàng, bàn làm việc thêm tủ quần áo tạo thành một góc vuông 90 độ, để nhìn không quá đơn điệu, trên bàn đặt một chậu cây xanh nhỏ, ga giường màu xanh trời. Đầu tiên Na Jaemin bước đến bàn làm việc, trên đó chỉ có vài tập tài liệu và một cái ống đựng bút, trong khung ảnh nằm chéo phía trên là một bức ảnh chụp chung với hai anh trai của hắn. Na Jaemin tìm quanh bàn, nhưng không thể tìm thấy nó dù đã tìm kỹ trong các ngăn bàn.

Sau đó lần lượt là đầu giường, dưới gối, giá sách, tủ quần áo...

Cậu lật từng cái một, vô tình làm đổ chiếc bình hoa nhỏ, chiếc bình hoa nhỏ rơi xuống đất phát ra tiếng động làm Na Jaemin giật mình, hốt hoảng cầm nó lên xem, thấy không bị sao, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, đặt lại cái bình hoa nhỏ lên trên giá, tiếp tục nhìn xung liền phát hiện dưới giá có một cái hộp nhỏ.

Na Jaemin do dự một lúc cũng mở hộp ra.

Bên trong có một cuốn sổ chỉ hơn lòng bàn tay chút, lớp da bên ngoài tuy nhìn sạch sẽ nhưng ở giữa cuốn sách lại phồng lên do dùng quá lâu, các góc sách có phần bị cong, ở bên trong lộ ra một góc của bức ảnh.

Cậu vốn không định đọc trộm, chỉ là khi cậu rút bức ảnh ra, cuốn sổ mở ra theo quán tính, nội dung bên trong vô tình lọt vào tầm mắt Na Jaemin.

Na Jaemin đọc xong cuốn sổ này trong im lặng.

So với nhật ký, nó không phải được viết mỗi ngày, cũng không phải sổ thu chi tiền bạc. Chủ nhân của nó hoàn toàn coi cuốn sổ là nơi để trút bỏ cảm xúc của mình, thật sự không kìm nổi mới viết vài chữ vào nó. Nhưng lạ thay Na Jaemin chỉ đọc những dòng chữ này cũng đã mất luôn đi khả năng nói chuyện.

Âm u đến tạnh

Tôi nghe thấy tiếng động nên vội chạy đến, cậu ấy ôm mèo con nhìn về phía tôi, lạ quá, vì nụ cười ấy, mà tất cả những điều mệt mỏi vây quanh đều tan biến hết.

Tạnh

Cậu ấy không thích vị dâu thế nhưng lại rất thích rau mùi.

Tạnh

Tôi có thể vì cậu ấy xây một tòa nhà lớn, giống như một âm thoa.

Tạnh

Xingxing rất thích cậu ấy, Samoyed thực sự là một giống chó ngốc nghếch.

Mây đến

Cậu ấy nói rằng cậu ấy rất thích chụp ảnh, còn có rất nhiều ảnh ở nhà. Tôi tặng cậu ấy chiếc máy ảnh cũ, đó là quà sinh nhật anh trai tặng tôi, sau này cha tôi cấm tôi chụp ảnh, tôi phải giấu nó đi, bây giờ nó thật sự có ích.

[Sắp mưa]

Tôi đã đi dạo quanh sông Hàn cùng Jaemin. Tôi chỉ muốn đưa cậu ấy đi ngắm sông Hàn, cậu ấy đã chụp ảnh cho tôi, một bức ảnh rất đẹp.

Cùng Na Jaemin ở một chỗ làm gì cũng thấy hạnh phúc hết.

Hóa ra là thực sự có một toà nhà trong vũ trụ. Tôi tưởng lần trước cậu ấy bảo âm thoa gì đó là nói đùa. Hóa ra là sự thật. Cậu ấy nói rằng cậu ấy sinh ra ở đó, nơi đó có cả con người và người máy. Nói rằng vì dữ liệu bị hỏng nên mới ở lại đây. Tôi biết rõ Jaemin có thể sẽ rời đi. Tôi hỏi đùa cậu ấy, liệu cậu ấy có nhận được thư nếu tôi gửi đi không, cậu ấy nói có thể.

Như vậy nếu cậu ấy rời đi cũng không sao...

Âm u

Tôi vẫn sợ, sợ Jaemin rời đi.

Mà bạn cùng phòng của cậu ấy, đồng nghiệp, bạn bè đều ở cái tổ chức quản lý thời gian không gian đó, có thể cha mẹ của cậu ấy cũng ở... Quên mất, cậy ấy đã bảo cha mẹ đều đã trở thành hai bức tượng đá vô hình, được trưng bày ở đại sảnh, không biết là ai mách, lần nào đi qua Jaemin cũng không nhìn kỹ hai bức tượng đó, bởi vì bị một đám đồng nghiệp vây quanh an ủi làm cậu ấy cảm thấy rất ngượng.

Nếu sự cố dữ liệu được giải quyết, cậu ấy sẽ rời đi và trở về nơi cậu ấy sống sao? Và tôi không có lý do gì để giữ cậu ấy lại, cậu ấy nên về nhà, tôi không thể ngăn cản cậu ấy trở về nhà.

Tạnh

Tôi có một giấc mơ.

Thời tiết thật tồi tệ, tôi và Jaemin đã đến Busan chơi, cậu ấy đưa tôi lên đỉnh núi, còn tặng tôi một món quà.

Âm u

Quản gia đã nói cho câu ấy biết sao? Cậu ấu đến hỏi tôi đang điều tra chuyện gì, lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy tức giận như vậy, hỏi tôi có phải muốn cậu ấy rời đi không, tính tình của tôi bỗng trở nên tồi tệ, dường như tôi đã nói điều gì đó quá đáng với cậu ấy. Tôi nói, "Cậu đi ra ngoài đi", tôi dường như nói như vậy, cậu ấy vẫn đứng ở cửa tầm một giây, rồi biến mất trong giây tiếp theo.

Mưa lớn

Bức ảnh vẫn còn đó, chiếc máy ảnh vẫn còn đó, Jaemin thì biết mất rồi.

...............

Nhiều mây

Tôi gặp lại Jaemin trong một tình huống rất kỳ lạ.

Mấy ngày nay tôi luôn cảm thấy mình lặp đi lặp lại một số hành động, rất khó để diễn tả, tóm lại là những gì tôi đã làm đột nhiên quay về lúc ban đầu và tôi phải làm lại mọi thứ, những người tôi đã từng gặp trước đây, tại cùng một thời gian địa điểm lại gặp lại lần nữa.

Đúng vậy, ở tại một con hẻm nhỏ, quần áo vẫn thế, lại gặp được Jaemin.

Cậu ấy thậm chí còn ôm đúng con mèo đó.

Tựa như thời gian đã được quay lại.

Đã một năm kể từ ngày cậu ấy biến mất, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu ấy. Nhưng câu đầu tiên tôi nói với cậu ấy vẫn là câu ban đầu "Đây là con hẻm ổ chuột."

Có điều gì đó đang ngăn cản tôi, tôi không thể chống lại.

Tạnh

Ở bên Jaemin thực sự rất hạnh phúc, sẽ tốt hơn nếu tôi có thể thoải mái nói chuyện với cậu ấy.

Cậu ấy dường như bị mất trí nhớ, không nhớ gì cả, cậu ấy hòa đồng với tôi như hòa đồng với những người xa lạ. Tôi đã cố gắng nói với cậu ấy những suy nghĩ của mình không biết bao nhiêu lần, nhưng đều không thành công.

Những gì chúng tôi nói hay làm đều là những gì chúng tôi đã từng thực hiện của một năm trước, một năm sau mọi thứ vẫn lặp lại y vậy.

Không quan trọng, chỉ cần Jaemin quay lại bên cạnh tôi là được.

Nhiều mây

Tôi lại nghe cậu ấy nói, cậu ấy đến từ đâu, cậu ấy đến đây làm gì và khi nào đi.

Cùng một dòng sông, cùng một bức ảnh, cùng một băng ghế, cùng một lời nói.

Tôi lại thấy sợ hãi.

Âm u

Chỉ cần không ở cạnh Jaemin, tôi có thể làm những gì mình muốn mà không bị thế lực nào đó bắt tôi lặp lại những điều một năm trước từng nói với cậu ấy.
Tôi sợ lại mất đi cậu ấy, chính mình ra sức dùng găng tay đấm bốc đấm mạnh vào tường cũng không có tác dụng gì.

Tôi muốn nói với cậu ấy rằng tôi rất nhớ cậu ấy, cậu ấy đang đứng trước mặt tôi, nhưng tôi không thể nói điều này.

Khoảng cách giữa tôi và Jaemin chính là khoảng cách xa nhất trên thế giới.

[Mưa nhỏ]

Gần đây có một điều tốt, Jaemin bảo là cậu ấy muốn ở lại đây, tôi cảm thấy hạnh phúc, cậu ấy đã nói vậy thì cho dù không thể kể cho cậu ấy nghe những gì chúng tôi đã làm trong quá khứ cũng không sao cả.
Nhưng liệu nếu cậu ấy ở lại đây, có vi phạm bất kỳ quy tắc nào không? Nếu không hoàn thành nhiệm vụ có ảnh hưởng gì đến cậu ấy không? Liệu cậu ấy có thể ở lại đây bao lâu? Hay một ngày nào đó khi tôi thức dậy lại không thấy cậu ấy đâu.

Sợ hãi hệt như bị moi đi trái tim, tôi cũng sợ đây tất cả chỉ một giấc mơ đẹp.

Cho nên tôi muốn cậu ấy yên tâm mà rời đi, ghét bỏ tôi cũng không sao, ít nhất đừng quên tôi.

Tuyết

Jaemin hỏi tôi một lần nữa liệu tôi có đang điều tra cậu ấy không, tôi nói có, tôi hy vọng cậu ấy có thể rời đi càng sớm càng tốt.

...............

Âm u

Lại một năm nữa.

Nhiều mây

Vì sao lại gặp nhau chứ? Tất cả mọi chuyện một lần nữa lặp lại? Vui sướng cùng đau khổ lẫn lộn.

Tôi nhớ cậu ấy rất nhiều, tôi muốn ôm cậu ấy vào lòng, vừa giơ tay ra đã bị một sức mạnh vô hình ép vào, tôi muốn nói "Jaemin, chào mừng cậu đã trở lại", cơ mà miệng tôi lại ngậm chặt. Không khí giữa tôi và cậu ấy dường như bị hút hết, không có cách nào nói ra để người đối diện nghe được.

Jaemin, tôi rất nhớ cậu, rất nhớ cậu, rất nhớ cậu.

Nhiều mây

Tính ra thì đây là lần thứ ba đưa cậu ấy về nhà, tôi nhờ quản gia chuẩn bị cho cậu ấy vài bộ quần áo rộng, tôi nhớ cậu ấy thích mặc đồ thoải mái.

Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, Đối với nếp sinh hoạt bình thường của quá trình lặp đi lặp lại này tôi đã quá quen thuộc, nhưng mỗi lần nhìn cậu ấy vẫn rất ngạc nhiên và hài lòng với mọi chuyện làm lòng tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc đến mức cả người tràn ngập sự ấm áp.

Tôi không biết tại sao lại như vậy, chỉ có thể nghĩ đến một hướng tươi sáng, mỗi ngày ở bên cậu ấy, sự ham sống của tôi sẽ được phóng đại lên một chút, đủ để bù đắp khoảng thời gian cậu ấy đi vắng.

Tạnh

Tôi đã thuộc làu làu những gì cậu ấy nói, việc hỏi liệu có thể nhận được thư hay không, giống như một phản xạ có điều kiện.

Nhưng tôi muốn thử một lần.

Tạnh

Lần này tôi đã thành công kiềm chế tính nóng nảy không thể giải thích được của mình, nói không thể giải thích được là không đúng, tôi bực vì cậu ấy không hiểu ý của tôi, làm sao tôi có thể chịu để cậu ấy rời đi được,

Nhưng cũng không thể trách cậu ấy, cậu ấy chả nhớ cái gì, tôi thì cũng không thể nói ra được.

Tôi vào phòng tìm cậu ấy, lúc ôm cậu ấy, tôi thấy mình hình như đã giành lại được quyền điều khiển cơ thể, cuối cùng tôi cũng có thể ôm cậu ấy, hỏi cậu ấy đừng rời đi có được không, nhưng Jaemin trong tay tôi không hoàn chỉnh. Tôi muốn một Jaemin hoàn chỉnh.

Tôi cầm bức ảnh kia.

Tôi đã quen với việc cậu ấy sẽ đột ngột biến mất, có lẽ ngay cả bản thân Jaemin cũng không biết như thế nào được coi là nhiệm vụ thành công chứ đừng nói là tôi. Nhưng do sợ cậu ấy không đến đây nữa nên tôi đã cầm bức ảnh kia, viết dòng chữ đằng sau cho giống giấy ủy thác.

Nếu như cậu ấy có thể cầm được bức ảnh, liệu cậu ấy có thể trở về bên cạnh tôi không...

Âm u

Jaemin lại biến mất, không một lý do, hệt như một ngày bình thường sau đó đổ mưa.

..................

Tạnh

Tính toán thời gian xong xuôi, sắp tới giờ tôi và Jaemin gặp lại nhau rồi.

Tạnh

Khoảnh khắc nhìn thấy cậu ấy vẫn không khỏi xúc động. Rõ ràng là đã 4 năm trôi qua, tôi cứ lặp đi lặp lại khoảnh khắc này vì thời gian lặp lại, nhưng cậu ấy dường như mãi được thời gian ưu ái, vẫn luôn giữ được vẻ ngoài xinh đẹp nhất.

"Xin chào, tôi tên là Lee Jeno"

Cậu ấy không biết rằng đây là lần thứ tư chúng tôi gặp nhau.

Tạnh

Tôi đã từng phản kháng, đã từng thử nghiệm, suốt bốn năm qua chưa bao giờ dù chỉ một giây tôi thôi phản kháng, thôi cố gắng. Tôi muốn thoát khỏi gông cùm, kể cho cậu ấy nghe về câu chuyện xưa của tôi và cậu ấy. Không phải là mới quen nhau, Na Jaemin thích bánh gạo mật ong, Na Jaemin ghét vị dâu nhân tạo, Na Jaemin thích chụp ảnh, Na Jaemin thích ăn rau mùi, Na Jaemin thích uống cafe, mặc quần áo rộng rãi, Na Jaemin thích chụp ảnh dọc sông Hàn, ở ngay sông Hàn đã nói ra hết mọi chuyện, sẽ cãi nhau với Lee Jeno, được Lee Jeno ôm chầm, được Lee Jeno khẩn cầu hãy ở lại đây.

Cho dù đó là giấc mơ hay hiện thực, Lee Jeno đều đã trải qua rất nhiều lần.

Nhiều mây

Tôi suy nghĩ rồi, tôi sẽ làm mọi thứ để cậu ấy nhớ tôi.

Dường như tôi đã can đảm dạn hơn một chút, dù biết cậu ấy sẽ rời đi nhưng vẫn cố chấp. Tôi vẫn cầm bức ảnh kia, viết một chữ ở mặt sau. Ý tưởng của tôi rất đơn giản, nếu cậu ấy lại lần nữa rời đi, thì tôi sẽ gửi bức ảnh này, chắc cậu ấy sẽ lại quay lại, tôi sẽ đợi cậu ấy một năm nữa.

Jaemin, làm ơn trả lại Jaemin cho tôi.


Từ trước đến nay chưa ai cần cậu như thế, có người cần cậu hơn cả chính cậu.

Tiếng bức ảnh rơi xuống đất đánh thức Na Jaemin, cậu như một con rối, nghiêng đầu không được tự nhiên, cậu lại sững người sau khi nhìn thấy bức ảnh.

Đó là ba bức ảnh giống hệt nhau.

Có một nét mực ở góc dưới bên phải của bức ảnh, Na Jaemin cầm bức ảnh lên, chậm rãi lật ra phía sau, lúc nhìn thấy dòng chữ, cả người run lên không kìm được.

"Hãy trả lại cậu ấy cho tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip