03.
Tiêu Chiến phải nằm ỳ trên giường một tháng mới khỏe lại. Trên bụng và đùi vẫn còn mấy vết sẹo, anh đứng trước gương ngắm nghía một hồi, mặc quần áo xong liền lập tức nói muốn ra ngoài thành.
Tiêu Chiến vốn là một đứa con ngoan trong mắt cha mẹ. Anh thong dong nói với họ muốn ra ngoài thành một lát, cả hai cũng không có ý kiến gì thêm. Anh muốn đi hỏi cái người tên Vương Nhất Bác kia, rốt cuộc sự căm thù của hắn đối với anh là như thế nào, ngộ nhỡ đến lúc hắn chết rồi thì không còn cơ hội hỏi.
"Lũ người ngoài thành này đều hành xử vô thường, không tuân theo một đạo lí nào cả, nếu muốn giết thì cứ giết thôi". Anh họ trong bộ cảnh phục chỉnh tề dẫn anh vào trong nhà lao.
Ngục giam ở ngoài thành đều là dành riêng cho lũ người ngoài thành, những kẻ mạt hạng tới chết cũng không bao giờ có phước được bén gót vào thành.
Tiêu Chiến nối gót anh họ mình đi qua mấy phòng giam, tiếng "quỷ" đói gào thảm văng vẳng không ngừng nghỉ. Nhà giam này thực ra là nơi giúp các phú thương giải sầu, cũng không phải là làm khách má hồng, bọn họ sẽ ngại bẩn, mà là để giải thoát cho bản tính cầm thú trong người. Các quý ngài trong thành tới chỗ này lại lột bỏ cái lớp da đạo mạo của mình ra, chỉ còn chiếc áo sơ mi cao cấp cùng dụng cụ tra tấn trong tay, bắt đầu lộ ra nanh sắc của mình.
Tiêu Chiến cảm thấy như anh đã đi được lâu lắm rồi. Một lúc sau hai người dừng chân tại phòng giam cuối cùng, là căn phòng sâu nhất trong trại và bị cô lập hoàn toàn, chỉ có độc một khung cửa sổ nhỏ nhoi và khung cửa sắt cho cai ngục ra vào.
"Nghe nói hắn ta sợ tối, cũng cực kì sợ ma quỷ."
Anh họ Tiêu Chiến nói trong lúc đưa chìa khóa cho anh
Tiêu Chiến mở cửa đi vào, Vương Nhất Bác ngồi thu lu trên chiếc ghế kê sát góc phòng. Chiếc ghế gỗ kia là do anh cố tình sai người chuyển đến.
Phòng giam bên trong đen kịt, nếu đóng chặt cửa sắt lại chỉ có thể nghe thấy tiếng gió yếu ớt thút thít bên tai.
Có vẻ như là chút mưu mô của anh ta nhỉ?
Anh bật đèn. Vương Nhất Bác gầy đi rất nhiều, toàn thân đều là thương tích, ấy thế mà vẫn chưa tới mức da tróc thịt bong.
"Là do tự hắn làm", anh họ nói: "Như cậu đã dặn, không ai dám động chạm gì đến cậu ta."
Tiêu Chiến gật gật đầu, anh ta đưa côn điện cho anh rồi đi ra ngoài.
Anh sải bước đến cạnh Vương Nhất Bác, hắn cúi thấp đầu không nhìn anh. Tiêu Chiến nắm vuốt cằm của cậu ta, ép đối phương ngẩng đầu lên. Cặp mắt kia vẫn như cũ, không hề có tí nhiệt độ nào.
Anh mỉm cười dùng ngón cái lau khóe miệng rỉ máu của Vương Nhất Bác, lực đủ mạnh để ép thêm ra máu.
"Bộ dạng này trông tuyệt vời đấy nhỉ?"
Anh dùng côn điện gõ nhẹ vào cần cổ bị móng tay cào xước của Vương Nhất Bác. Nếu dùng dao khẽ rạch một đường tại chỗ này, ngay lập tức có thể cắt đến tĩnh mạch.
Xuống phía dưới một chút là mấy dây xích sắt thít chặt vào cổ hắn, rồi khóa chặt cổ tay, xiết mạnh vào chân. Là một đống dây sắt đè lên người này.
"Vương Nhất Bác, trước kia tôi không tài nào hiểu nổi vì sao những kẻ ngoài thành lại đê hèn như thế." Anh nắm vuốt hàm dưới của Vương Nhất Bác, giống với cái cách cậu ta đã từng, hận không thể bóp vụn xương cốt người trong tay. "Cậu quả thật đã giúp tôi mở mang tầm hiểu biết."
"Tôi đã cứu anh đấy?" Vương Nhất Bác thờ ơ cất lời. "Bọn người như anh chỉ biết giết người."
"Chẳng phải cậu cũng đã hạ thuốc tôi rồi sao?" Tiêu Chiến nén giọng hỏi. Anh nhớ tới cái đêm Vương Nhất Bác cứ chòng chọc nhìn mình lại thấy mỉa mai vô cùng, cả đời này anh sẽ không bao giờ quên được ánh mắt của hắn ta.
Khóe miệng bị rách của Vương Nhất Bác khẽ nhếch lên, hắn bỗng thẳng lưng ghé vào bên tai Tiêu Chiến. Tiêu Chiến đang định dịch người ra xa bỗng nghe thấy giọng nói khàn khàn của hắn.
"Thực ra, anh đang trách tôi đêm hôm đó đã không làm anh, có đúng không?"
Tiêu Chiến vụt côn điện trong tay vào mặt Vương Nhất Bác, máu tươi bắn lên nắm tay anh. Anh lại dung tay kia đấm vào sườn mặt còn lại, rất cân xứng.
Nửa mặt dưới của Vương Nhất Bác gần như bê bết máu, hắn cúi thấp đầu cười ha hả. Tiêu Chiến không khỏi rùng mình, so với tiếng gào khóc bên ngoài kia còn kinh khủng hơn nhiều.
Hắn vẫy tay gọi anh lại gần. Anh đang đứng thẳng người, hạ mắt thấy hắn đang nghiêng đầu cười.
"Nói cho anh biết một bí mật."
Tiêu Chiến cúi người, hắn đột nhiên dùng bàn tay quấn đầy xích sắt kéo cổ áo anh xuống kề gần miệng. Đây vẫn chưa hẳn là một nụ hôn, Vương Nhất Bác chỉ đơn thuần truyền máu của hắn vào họng anh, quấn lấy lưỡi đối phương buộc người kia phải nuốt xuống.
Vương Nhất Bác lại nhận them một cú đấm vào mặt. Hắn cảm thấy chiếc răng trong cùng có hơi lung lay, trong miệng có chút máu hình như không phải của mình, mùi ngai ngái, hắn nuốt nước bọt.
Tay vẫn chưa buông cổ áo của đối phương ra.
"Máu của tôi cũng hữu dụng đấy nhỉ? Biết nhờ cái gì mà anh mới có thể sống tiếp không? Biết tại sao tôi lại là người truyền máu cho anh không?" Hắn đối thẳng mặt chất vấn anh, "Máu của tôi và anh có độ dung hợp tới 95%, tôi thấp hèn, anh cảm thấy mình có thể cao quý đến mức nào?"
Tiêu Chiến chăm chú hướng ánh nhìn vào đôi mắt cậu ta, lúc lâu sau bỗng nhiên bật cười, giật cổ áo mình ra khỏi tay Vương Nhất Bác
"Chín mươi lăm..." Anh thầm thì.
Anh vẫn còn nhớ khi bé nô đùa tinh nghịch, tìm không ra nguồn máu thích hợp, phải nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt nửa năm mới bình phục lại.
Anh vươn tay kéo sợi xích trên cổ Vương Nhất Bác: "Cậu có muốn vào trong thành không? Tôi đưa cậu vào."
Vương Nhất Bác không nói lời nào, yên lặng quan sát anh, đáy mắt bỗng giấu đi sự hờ hững trước kia luôn làm anh khó chịu.
"Chỉ cần cậu nghe lời, tôi sẽ đem cậu giấu kĩ, không để ai phát hiện ra."
"Anh coi tôi là chó sao?"
Tiêu Chiến lắc đầu.
"Chó của tôi sẽ không cắn tôi."
#00
#01
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip