18. Anh nguyện ý
Tiêu Chiến không bao giờ nằm mơ.
Giấc ngủ của anh luôn luôn đen kịt yên tĩnh như biển sâu, một khi ngã vào, sẽ đánh mất tất cả ý thức.
—— Nhưng lần này anh có một giấc mơ.
Giấc mơ này vô cùng vô cùng yên ả.
Yên ả đến mức anh có thể sử dụng tất cả từ ngữ tốt đẹp mà anh có thể nghĩ ra để hình dung nó.
Nhưng không hợp với lẽ thường.
Ngôi nhà xây trên mây, nước đổ xuống từ những cây cổ thụ.
Chim vàng anh tung cánh lượn quanh người, tiếng hót uyển chuyển như ca hát.
Thật không thể tưởng tượng nổi, đến mức Tiêu Chiến lập tức có thể xác định, đó là giấc mơ.
Trong mơ có Vương Nhất Bác ở đó.
Vừa hôn vừa đè anh xuống mặt đất trải đầy hoa hồng và trang giấy.
Hương hoa hồng thơm ngào ngạt, gió thổi trăm nghìn trang giấy bay giữa không trung.
Trên mỗi một trang giấy, đều viết đầy tên anh.
Vương Nhất Bác kề vào trán anh tinh tế thở dốc.
"Em từng viết tên anh lên hàng nghìn trang giấy, tên anh và anh cũng đã khắc sâu nơi linh hồn em trú ngụ, sao anh lại cảm thấy những trò vặt đó sẽ có thể khiến em quên anh?"
Trong mơ anh vươn tay, ấn vào mi tâm vương Nhất Bác: "Thần, không thể sa vào nhục dục."
"Thế thì đừng làm thần."
Vương Nhất Bác nghiêng đầu, dùng má cọ cọ tay anh, đầu lưỡi duỗi ra, mập mờ liếm một cái.
Anh muốn thu tay về, lại bị Vương Nhất Bác dùng má và vai kẹp lại.
Anh thở dài một hơi.
Hơi nóng bốc hơi, hun ướt ánh mắt anh.
Tay anh dời xuống má Vương Nhất Bác, dần dần mơn trớn cằm, cần cổ, yết hầu của cậu, sau đó dừng lại ở lưng cậu.
Đầu ngón tay Vương Nhất Bác lướt nhẹ qua eo anh.
Da anh trong khoảnh khắc run rẩy nổi một lớp da gà, tay dừng phía sau Vương Nhất Bác chợt dùng sức.
—— Anh gắt gao ấn Vương Nhất Bác về phía mình.
Vương Nhất Bác lên xuống thở dốc một tiếng.
......
Không biết qua bao lâu, một giọt mồ hôi của Vương Nhất Bác nhỏ lên mặt anh, hòa quyện cùng nước mắt sinh lí của anh.
Thân thể anh trập trùng lên xuống theo động tác kịch liệt của cậu, hoa hồng dưới thân bị chà đạp đến mức nhễ nhại nước, chậm rãi thấm ướt trang giấy tràn ngập tên anh.
Anh cảm thấy mình còn tệ hơn hoa hồng một chút.
Nước mắt càng ngày càng nhiều, ý thức dâng lên rơi xuống theo thân thể, thanh âm vỡ vụn, nói lung tung những lời mình cũng chẳng hiểu.
"Ta không...... cho phép ngươi......"
Vương Nhất Bác hôn lên nước mắt anh, nuốt chửng giọng nói của anh.
Cõi lòng cậu đầy áy náy mà xin lỗi: "Thật xin lỗi."
Nhưng động tác dưới thân càng mạnh, lại làm lời xin lỗi tỏ ra vô nghĩa.
Anh chìm nổi trên mây, lặp đi lặp lại trong vui sướng tột cùng và dây dưa run rẩy, trong ý thức hỗn độn chẳng một tia sáng tỏ, trong miệng ngoài thở dốc là câu nói ngắt quãng không rõ ý nghĩa.
"Thần...... Không thể tha thứ......"
......
Mặt Tiêu Chiến ửng hồng bừng tỉnh từ trong giấc mơ.
Anh bị sốt cao, cả người khô nóng.
Nhưng ngọn lửa trong đầu này hoàn toàn không liên quan đến phát sốt.
Anh, có một cơn mộng xuân.
Đối tượng là Vương Nhất Bác.
Chẳng biết tại sao, anh cũng không cảm thấy bất ngờ, thậm chí cảm thấy dĩ nhiên.
Không phải ư? Ngoài cậu còn ai vào đây?
Suy nghĩ có lí chẳng sợ như thế cũng không biết từ đâu mà ra.
Tiêu Chiến đỡ trán thở dài, sờ khăn ướt trên trán.
Một cái tay nhỏ đè tay Tiêu Chiến lại.
Hai má Vương Nhất Bác đỏ bừng canh giữ bên cạnh, tay đè tay Tiêu Chiến, ánh mắt lại nhìn nơi khác, lắp bắp nói: "Đừng, đừng lộn xộn, tôi thực sự không dễ làm, làm được."
"Là bé đưa anh về?" Tiêu Chiến giãy giụa muốn ngồi dậy, phát hiện đầu mình choáng đến mức không chịu nổi, đành phải tiếp tục nằm ngoan.
Biểu cảm Vương Nhất Bác hơi mất mát: "Không phải tôi. Chúng ta đã ở nhà khi tôi thức dậy."
Tiêu Chiến bĩu bĩu môi: "Là kẻ đào ngũ kia."
Lão đại Vương Nhất Bác không vui: "Mặc dù tôi không nhớ, nhưng đó cũng là tôi, anh thế này rất không lễ phép."
Tiêu Chiến hừ nói: "Anh chỉ mắng bé hai câu, bé mới quá đáng, khóc lóc bảo bé ngừng......"
Nói một nửa, anh cứng họng, người nóng đến mức mơ mơ màng màng, thế mà nhất thời lẫn lộn cõi mộng và hiện thực.
Không biết có phải ảo giác không, hay hoa mắt, Tiêu Chiến cảm thấy cả người Vương Nhất Bác đều chuyển sang đỏ, đỏ au như tôm luộc, liên tiếp ho mạnh, ho đến mức dường như không thở nổi.
Ho xong, cậu lộn nhào trèo lên bàn viết chữ, ôm một cây bút máy khảm ruby đường sọc xanh vàng, dùng miệng kéo một tờ giấy bò lại giường.
Cũng không nhìn Tiêu Chiến, đã cúi đầu ném hai thứ trước mắt Tiêu Chiến.
"Khi tôi thức dậy bèn thấy hai thứ này."
Tiêu Chiến quan sát một phen, xác nhận cây bút máy là trong lô hàng 1823, khi anh đánh giá và thẩm định còn rất thích cây này, cảm thấy nó có một loại sống động hoa lệ.
Tờ giấy là Vương Nhất Bác lớn để lại, trên đó viết:
Đồng nghiệp Quy Phỉ của anh nhờ em chuyển cái này cho anh, cô nói cây bút máy này rất đắt, anh phải nhanh chóng đến tài vụ trả tiền cho cô. Cô nói ngày mai cô nghỉ sẽ đến thăm bệnh.
Ngoài ra, trong bút máy có kí ức của em, lúc nó và anh và em cùng một không gian sẽ kích hoạt tái hiện kí ức, không cách nào khống chế, yên tâm, không sao đâu.
Tiêu Chiến xem hết tờ giấy, trong khoảnh khắc hóa đá.
Thế...... thế mà không phải giấc mơ!
Anh cứng ngắc xoay đầu, hướng ánh mắt về phía Vương Nhất Bác.
Vương Nhất Bác quỳ gối bên giường, hai tay ngoan ngoãn đặt trên đầu gối, con ngươi thành thành thật thật nhìn tay chằm chằm.
"Thật xin lỗi......"
"Sao lại xin lỗi?" Tiêu Chiến giỏi kết nối manh mối nhất, anh lập tức đã hiểu được cớ sao Vương Nhất Bác xin lỗi.
"Thế nên, lần này bé nhớ, phải không?"
Đầu Vương Nhất Bác sắp gục xuống tận đầu gối, hai lỗ tai nhỏ đỏ đến mức sắp bốc khói, bộ dáng túng quẫn của cậu dường như sắp bật khóc chẳng biết nên đối diện thế nào.
"Tôi, tôi cũng không biết tại sao lần này lại nhớ...... thật xin lỗi......"
"Sao bé lại xin lỗi?" Tiêu Chiến nóng đến mức cả người không có lực, giãy giụa đưa tay véo má Vương Nhất Bác một cái.
"Bé lại đây, tự hôn anh một cái, anh chẳng còn sức...... Anh có vài lời muốn nói với Vương lớn, bé là Vương bé, nhìn khuôn mặt bé đáng yêu như thế, miệng anh không nói nên lời......"
Vương Nhất Bác ngoan ngoãn làm theo.
Tiêu Chiến trơ mắt nhìn cậu biến thành lớn trong khoảnh khắc.
Vương Nhất Bác biến thành lớn đỏ ửng trên mặt cũng chưa phai, cầm tay Tiêu Chiến, xoa lên mặt mình.
"Thật xin lỗi...... Nếu anh tức giận, hãy đánh em! Lúc đó, em không khống chế nổi chính mình......"
"Lúc đó anh, sau đó có đánh em không?" Tiêu Chiến hỏi một câu không giải thích được.
"Không...... Khi ấy anh nói anh chẳng nhớ, tất cả đều không có dấu vết, em tưởng rằng mình đang nằm mơ......"
"Nào có giấc mơ chân thực như thế!"
"Nhưng dù sao anh cũng......" Vương Nhất Bác lắp bắp.
"Đồ ngốc." Tiêu Chiến ngắt lời cậu: "Rõ ràng như thế em không cảm giác được ư?"
Khuôn mặt anh rất nóng, không thể nói là vì phát sốt hay vì đỏ mặt.
"Anh nguyện ý."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip