Khách tới nhà
Mikey nhanh chân tiến về phía phòng khách. Lòng như lửa đốt sôi hừng hực. Em không muốn con ả ất ơ đấy chạm vào mấy lọ thuốc của mình, cũng không muốn ả nghịch những món đồ giá trị mà em đã bỏ tiền ra tậu về.
"Cô là ai?" Em thoắt cái đã tới
Đoạn, cô ả đang leo trèo trên chiếc ghế sofa màu nâu gỗ thì bỗng khựng lại hẳn. Nhìn em chắc là không mấy thân thiện rồi. Đôi mắt em tức giận nhìn thấy vết giày mà ả lê chân vào. Còn đồ đạc túi xách của ả thì vứt lung tung, không biết nề nếp là gì.
"A...xin chào. Tôi là Wenne con gái của chủ tịch Hewanj đến đây gặp mọi người ạ" Ả lúng túng rõ, đúng là có hơi ngại khi việc mình đang quậy phá bị chính chủ bắt quả tang
"Vui lắm sao"
"Dạ?"
"Tôi hỏi cô vào nhà người khác vô lễ không cởi giày ra leo thẳng lên sofa, còn nghịch phá đồ của gia chủ thì vui lắm sao?" Em giận thật rồi, trên đời này thứ mà Mikey vô địch ghét nhất đó là bị người khác chạm vào đồ của mình một cách tự tiện. Gân xanh em nổi đầy mặt, thoạt như muốn nhào lại xé nát cơ thể ả ra.
"Tôi không biết, tôi xin lỗi" Wenne rối rít trả lời
"Đừng có làm bộ làm tịch trước mặt tôi. Quấy phá người khác, tự tiện đến nỗi cái nết rớt ra ngoài. Tưởng làm cái bộ mặt ngây thơ đó thì tôi sẽ không làm gì cô, cô không dễ thương hay trẻ con như cô nghĩ đâu" Mikey tiến đến sát mặt ả, từng câu từng chữ chỉ khiển trách đối phương nặng nề. Đôi tay gầy gò bóp lấy cằm ả. Thầm cảnh cảnh cáo cũng như đe dọa thứ đàn bà trơ trẽn này
"Quản gia đâu!"
"Thưa ngài, có tôi"
"Tống khứ bịch rác nhăn nhúm này ra ngoài ngay lập tức"
"Vâng."
"Khoan đã! tôi-tôi không biết là cậu tức giận như vậy. Tôi thành thật xin lỗi nên mong cậu bỏ qua cho, nếu vậy thì chuyện làm ăn của chúng ta thì sao hả?"
Em liếc ả, đôi mắt xám trầm hiện lên những tia lửa rực đỏ. Ngang tàn như vị vua của mình
"Ba cô là người cần chúng tôi đầu tư. Chứ không phải chúng tôi là người cần ba cô! Tôi ở đây không thiếu tiền, chi ít vẫn dư dả bố thí cho cô được vài tỷ đồng. Tôi ngồi lên được ngôi vương và trở thành vua, thì quyền lực và tiền bạc tôi không thiếu. Là ai mà dám phách láo với tôi? Cô chỉ là con ả quần chúng mờ nhạt trong cuộc đời huy hoàng của Mikey thôi"
Mikey xoay bước bỏ đi, mặc kệ tiếng kêu gào của ả van xin em cho mình ở lại. Khốn khiếp làm sao khi Mikey không thích những quyết định mình đưa ra bị chống đối bởi nạn nhân của nó. Và cả em ghét ồn ào
"Thôi nào, đừng làm vậy với một cô gái chứ quản gia" Ran từ đâu xuất hiện, tay trái đặt lên vai bà quản gia giữ chặt không cho di chuyển
Em đang uống trà ngồi trên ghế sofa gần đó cũng phải ngửa mặt. Tên chết bầm này lại định làm cái củ hạch gì nữa đây. Vừa giải quyết được con ả đấy thì lại ra "cưu mang" nó về lại. Đùa chắc?
"Mày tới đây làm cái khỉ khô gì, biến."
"Vua à bớt nóng" Gã cợt nhả nhào lại trong lòng em mè nhèo. Tiếc là nó không ăn thua mấy với những đứa bẩm sinh đã cứng đầu như em
Em lạnh mặt, chỉ nhìn mà không nói. Tên này vô sỉ và mặt dày hơn em tưởng
"Đặt cô ả xuống đi" Mikey húp gụm trà gừng tao nhã nói
"Tôi biết ngài thương tôi nhất mà"
"Bớt ảo tưởng đi thằng điên"
Ran vui vẻ nhảy cẩng lên, nhanh chóng tiến lại cô ả vừa nãy chào hỏi nhiệt tình
"Cô là Wenne đúng chứ, tôi có nghe Kokonoi kể vậy" Gã cười tít cả mắt, xem ra rất vui
"À...ừm tôi là Wenne. Rất vui được gặp anh" Ả vén tóc của mình ra sau mang tai, lòng hơi e thẹn vì lần đầu được bắt chuyện trực tiếp như thế này
"Tôi cũng rất vui được gặp cô. Kia là vua của tôi-Mikey"
"Cậu ấy tên là Mikey sao?"
"Đúng vậy đó"
"Bớt xưng cái kiểu vua của tôi là-Mikey đấy đi. Cái kiểu đấy của thằng Sanzu và nó đã đánh dấu bản quyền rồi"
Ran mếu môi, lòng có vẻ bất mãn vì những lời nói đó
"Mikey lạnh lùng quá đi"
"Tin tao tạt cả ly trà nóng này vào mặt mày không?"
"Rồi rồi, tôi đùa tí mà. Xin lỗi"
"Nhân tiện thì tao thấy chúng mày hợp nhau đấy, hai bịch rác yêu nhau đẻ ra một bãi rác" Em cười khẩy, kinh bỉ phun ra một câu độc địa
"Kìa! Mikey nói vậy làm con gái người ta tổn thương đó" Gã phồng má giận dỗi, làm như con nít lắm không bằng
"Phải gọi là 'điếm' chứ sao lại là rác" Mắt Ran thu lại, ma mị nhìn sang ả. Thái độ bỗng khác rõ rệt lúc nãy
"S-sao lại?" Ả vẫn còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị gã trai này lật mặt làm cho đỡ không kịp
"Tôi bảo cô là điếm, gái đứng đường ấy. Bộ không hiểu sao" Ran trở mặt quay lưng về phía ả, hướng tới chỗ ngồi của Mikey điện hạ đang nhâm nhi trà đạo
"Nhưng vừa nãy anh rõ là..."
"Hỏi cho vui chứ tôi cũng chẳng mấy thân thiện" Ran chẹp miệng. Dễ dàng nói ra lời phũ phàng với người mà hỏi nãy gã còn yêu chiều hỏi han
"Tao tưởng mày vờn thêm lát nữa" Mikey gọt táo, mắt chẳng buồn nhìn lên xem diễn biến câu chuyện ra sao. Có vẻ em đã biết trước điều này
"Hmm, tôi chóng chán ả. Nhạt nhẽo và hơi...tiểu thư? Tôi không biết diễn tả sao cả. Kệ mẹ ả đi chúng ta cùng nhau ăn bánh uống trà" Ran hí hửng cười đùa bu lại chỗ em, từ sau chuyến đi "nhiệm vụ" về thì tên này đã loi nhoi hơn trước hẳn
"Hết trà rồi, đi pha thêm cho tao đi"
"Vâng. Đi liền"
"Ơ...?" Ả chôn chân tại chỗ, lòng không khỏi nháo nhào vì bị chơi một cú đau điếng
"Chưa chịu đi?"
Cô ả này ngộ nghĩnh vậy, không muốn bị ném ra ngoài thì rõ là đã tạo cơ hồi cho tự thân lết ra rồi mà cứ ở lì trong đây là sao. Ả không muốn hiểu nên giả ngu hay bị ngu thật?
"Tch, đứa nào tống nó ra coi. Takeomi!" Em réo như réo còi, làm ông chú già phải ba chân bốn cẳng từ trên lầu chạy thục mạng xuống vì tưởng có chuyện gì cấp bách lắm.
"Ha-hả Mikey ngài gọi tôi sao?" Takeomi hớt hải hỏi, trán lấm tấm mồ hôi con mồ hôi mẹ
"Tống ả này ra ngoài cho tao?"
"?"
Song, Takeomi nghệch mặt ra như y chang ả. Ủa vậy là gọi như bị mất 5 chỉ vàng là để tống con ả này ra ngoài thôi á. Ôi trời Takeomi tăng xông Takeomi chết!
"Lùm má, thằng Ran mày có ở đây sao không quăng con ả này đi hả?"
"Lòn mẹ gì tới tao nữa" Ran đang pha trà bị chửi đột xuất cũng tức lây
"Dime ông đang đánh bài phải bỏ xuống nhà nè, bà mẹ tao mất 50 nghìn rồi! Oan uổng quá"
"Khùng điên gì đâu không. Sáng sớm chó sủa gâu gâu cái có thằng lên cơn sảng"
Takeomi ểu oải như vong hồn không được siêu thoát lề mè tiến đến ả. Một tay nhấc bổng ả lên vai rồi mở cửa ném thẳng ra ngoài. Một lúc đôi việc, Mocchi tiện thể vừa xuống thôi nhờ hộ thằng bạn vứt giúp bịch rác vậy
"Ey bro!"
"Gì? Thằng nào kêu tao mà xưng hô matday vậy?"
"Vứt hộ bịch rác này. Thằng em mày đem qua chơi thuốc xong xả đầy phòng tao, giải nghiệp đi"
"Ủa?"
Chưa kịp nói hết câu thì Takeomi nhận hẳn mớ rác bẩn đấy phang xi nhan vào mặt. Điên tiết lắm rồi nhưng vẫn phải nhịn vì 1 điều nhịn 9 điều lành.
"Hãy cầu nguyện cho cái acc mày tối nay đi"
"Hả? Mày nói cái gì tao không nghe"
"Cầu nguyện cho cái acc mày tối nay"
"Cái gì? Nói lớn lên tao chẳng nghe lọt chữ nào cả"
"TAO BẢO LÀ CẦU NGUYỆN CHO CÁI ACC MÀY TỐI NAY ĐI THẰNG GIÀ TAI ĐIẾC!"
"À, ừ mà vì sao lại cầu nguyện cơ?"
"Má! Mày bị ngu bẩm sinh hả đcm"
Takeomi đã quá mệt mỏi rồi, đừng nói gì cả. Chú nay bị cú xốc tâm lí quả lớn cho một buổi sáng ở Phạm Thiên
"Sai, quá sai khi lựa chọn gia nhập vào cái băng này" Takeomi ngán ngẫm than vản
"Takeomi mày nợ tao 200 nghìn chưa trả lấy lãi là 400 nha"
"Bớt lấy lời cắt cổ đi dân thế chấp" Chú muốn hét lên cho cả thế giới biết mệt mỏi của mình khi sống trong căn nhà này
"Tao khổ tao chết cho chúng mày xem"
"Lựa chỗ nào chết tránh xa nơi này ra tí tôi chẳng rảnh dọn xác ông đâu" Sanzu cũng đã có mặt với mục đích đá đểu thằng anh trai mình
"Mẹ mày bớt pha mood đi!"
"Mẹ tôi là mẹ ông đấy chửi cc"
Takeo-câm nín-mi.
.
.
.
W: chap này chỉ mang tính chất giải trí. Bỗng tôi xàm ngôn nên viết thôi, sau khi xem xét sẽ chỉnh sửa. Một chút tích cực cho ngày hôm nay:3
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip