Chương 40: Tổ chức - Lễ kết nạp (P1)
Những ngày sau đó, tụi nó tiễn Jungkook và Taehyung ra sân bay để đi thực hiện khoá huấn luyện. Thật ra thì địa điểm thực hiện khoá huấn luyện đó tuyệt đối thầy không cho tụi nó biết, mặc cho các hình thức năn nỉ có, uy hiếp có và...hăm doạ cũng có!?!
Haiz...sau khi hai anh chàng lên máy bay, tụi nó cùng với Jimin và Hoseok cũng bay về Hàn Quốc bởi đâu dám bỏ đi lâu được. Thứ nhất ...là việc học ở Kingdom, cho dù là tụi nó đã tốt nghiệp hết nhưng nếu đã đăng kí nhập học thì ít ra cũng phải thường xuyên có mặt, không thì làm ảnh hưởng đến danh tiếng trường.
Vốn là trường có tiếng mà lại có học sinh vắng mặt mãi thì không hay. Thứ hai là việc ở chi nhánh công ty Tzuyu, vắng mặt thể nào cũng sẽ có người lợi dụng thời cơ hành động. Bận thật!
Ở lại trong nước gần 2 tháng, mọi chuyện đã đi vào quỹ đạo vốn có ban đầu. Chỉ có điều Tzuyu không hiểu, từ khi nó đặt chân vào công ty, cả hai tháng nay đều không có chuyện gì bất thường xảy ra, không còn việc bị ăn xén bớt. Trong lòng nó bỗng hình thành một sự hoài nghi, có khi nào, lão ta đánh hơi ra được Tzuyu đã nhúng tay vào cuộc?
Những ngày ở trường Kingdom là những ngày Tzuyu im lặng đến phát sợ. Nguyên nhân là ngày nào lũ Cindy, Nancy và Ami cũng lượn lờ trước mắt Tzuyu, dù ba ả không động chạm đến tụi nó nhưng cũng tỏ thái độ khiến nó càng thêm bực.
Sana nhìn thấy mấy cảnh đó thì cũng chướng mắt lắm nhưng cũng chẳng làm gì. Tzuyu không lên tiếng thì Sana cũng im lặng cho qua và cũng bởi vì, Sana đang lo không biết Tzuyu sẽ làm gì Cindy đây?
Tzuyu đồng ý với Sana việc không trả thù Jungkook nhưng Sana cũng đồng ý với Tzuyu việc nó sẽ toàn quyền xử lí Cindy. Căn bản là trong lòng nó đã có mối thù khó dứt với cô ả, lại thêm hai cái tát của ả mà Sana phải chịu thì...nợ cũ nợ mới, đảm bảo nó sẽ trả lại đủ và còn thêm lời nữa cơ.
Trong khi Sana thì cứ thấp thỏm lo lắng chuyện thừa thãi đó, đến mức không để ý rằng dạo gần đây không hề gặp mặt ba con nhỏ ấy nữa thì Tzuyu đã thực hiện điều Sana lo lắng trong thầm lặng. Nhưng có điều là lần này nó làm không như cách của Tzuyu. Tzuyu không ra tay mà chỉ ban lệnh xuống cho Zun xử lí.
Tzuyu không muốn nhìn thấy cô ta mặc dù cái viễn cảnh ả người bê bết máu dưới chân mình sẽ khiến nó thoã mãn. Tzuyu sợ mình sẽ không dám xuống tay, dù ả có món nợ với nó thật nhưng dù sao trong quá khứ, cả hai cũng đã từng là bạn bè ở Nhật. Đó cũng chính là lý do, Tzuyu dễ dàng bị Cindy dụ vào tròng bắt đầu cho ngã rẽ số phận.
Ngồi nhìn thẫn thờ ra ngoài qua ô cửa kính của quán café, gương mặt Tzuyu trầm tự đến kì lạ. Hôm nay là một buổi chiều chủ nhật nắng vàng, cũng là buổi chiều cách giáng sinh 3 tuần đúng. Ba tuần nữa là ngày giáng sinh, ngoài ra còn là một ngày đặc biệt khác. Lễ kết nạp diễn ra vào đúng ngày lễ đó tại chi nhánh của D.E.A.T.H ở Hawaii.
Tzuyu đang suy nghĩ, các cặp yêu nhau thường đi chơi và tặng quà vào dịp này, còn Tzuyu và Jungkook? Từ lúc nhận tin Zun đã làm xong nốt việc mà Tzuyu còn đang dang dở với Nguyệt Thy, Tzuyu thích ngồi một mình thế này.
Hơn cả tháng không gặp, không liên liên lạc, không nhìn thấy mặt hay thậm chí là nghe thấy giọng nói, Tzuyu không biết Jungkook thực hiện khoá huấn luyện có tốt không?
Thầy không thông báo gì, tức là Jungkook không xảy ra chuyện gì khi đang tập luyện nhưng Tzuyu hiểu chứ, đào tạo ra một sát thủ từ lò của D.E.A.T.H là một điều kinh khủng! Khoá huận luyện dù thời gian rất ngắn nhưng tất cả họ đều là nhân tài, điều đó đồng nghĩa với sự khắc nghiệt của kì luyện tập.
Tzuyu lo không biết hắn thế nào, ăn uống đầy đủ không? Ngủ đủ giấc không? Có bị thương, trầy xướt, băng bó nhiều không? Có đau lắm không? Thật sự những cảm giác của Tzuyu lúc này chỉ Sana là hiểu rõ.
Đưa ly expresso lên miệng nhấp một ngụm, vị đắng ngắt của thứ cà phê đen nguyên chất thấm vào đầu lưỡi mang theo mùi thơm đặc trưng khiến Tzuyu thích thú. Tzuyu đang phân vân không biết có nên nói cho Jungkook biết việc trí nhớ của nó không.
Dù sao thì Cindy cũng đã biến mất xem như mối hận đã xoá một nửa, nửa còn lại là Jungkook thì nó lại không thể làm gì ngoài việc tiếp tục yêu. Thế thì đành biến trọn một nửa hận thù còn lại thành thứ cảm xúc không thể gọi tên vậy.
Nhưng vấn đề là Jungkook không biết Tzuyu nhớ rõ mọi thứ. Nếu Tzuyu muốn nói thì phải chọn cách nào đây? Tzuyu hiểu khi biết điều ấy, Jungkook sock và tất nhiên là sẽ bị tổn thương . Tzuyu hiểu cảm giác tổn thương là thế nào nên không muốn Jungkook phải như thế. Một mớ bòng bong, sự rắc rối cứ liên tiếp kéo vào cuộc đời nó như lẽ tất nhiên.
Đặt ly café xuống mặt bàn, dằn lên trên một tờ polyme 500.000 mới cóng còn thơm mùi, nó đứng dậy bước ra khỏi quán.
...
Chiếc audi mui trần màu trắng tiến vào khuôn viên căn biệt thự của Tzuyu. Tzuyu bước ra đóng cửa xe lại rồi bước vào nhà.
Căn nhà im ắng, không có ai nói chuyện với ai như cách đây hai tháng. Momo thì ngồi ôm laptop lo sổ sách công ty, bên cạnh là Hoseok giúp đỡ. Mina thì ra ngoài với Jimin từ sớm tới giờ vẫn không thấy mặt mũi.
Riêng Sana thì không nhìn nó cũng đoán ra là nhỏ đang ở đâu. Từ lúc Taehyung lên máy bay tham gia khoá tập huấn tới giờ, ngoài giờ lên lớp tới công ty thì Sana chui thẳng vào phòng ngồi bó gối nhớ chồng.
Bỏ mặc Tzuyu cùng Momo và Mina tối nào cũng phải tới bar xem tình hình. (Vì thắng "Chiếc ghế vàng" nên tụi nó phải quản lí các bang hội, không cho làm phản).
00:12
Thả người ngồi xuống ghế năng nhọc, Tzuyu thở dài.
- Sao vậy? – Momo rời mắt khỏi laptop quan tâm Tzuyu.
- Dạ không sao...chỉ là hơi mệt. – Tzuyu lắc đầu.
- Dạo này công việc không còn nhiều nên cũng đỡ, thôi thì mai nghỉ học đi.
- Chuyện đó tính sau. Em đang tính đi Hawaii đây, đi không? – Tzuyu ngồi bật dậy.
- Hawaii? – Hoseok nhìn Tzuyu.
- Phải...dù sao thì ba tuần nữa là đến lễ kết nạp cũng bay sang. Em tính hay là chúng ta đi sớm hơn để làm chuyến du lịch luôn đi. Chứ thấy con Sana suốt ngày chui rúc trong phòng nhớ chồng cũng không tốt cho nó. Ngột ngạt, ảnh hưởng đến sức khoé. – Tzuyu chống cằm.
- Cũng đúng, suốt ngày trong nhà cũng không hay. – Momo gật gù ủng hộ.
- Nhưng mà anh cũng chẳng thể hiểu thật, thằng Taehyung làm kiểu gì mà hay thế? Trói chân được cả một con ma nữ cơ đấy. Làm con nhỏ toàn tâm toàn ý ở nhà chờ chồng mà không ngó ngang liếc dọc. – Hoseok xoa cằm.
- Ý anh bảo là Sana sẽ thừa thời cơ Taehyung không có nhà mà đi dòm ngó mấy thằng khác à? Anh có ấm đầu không thế? – Tzuyu lườm Hoseok.
- Haiz...anh quên em gái anh là ai rồi à? Sana nó không mê trai và Taehyung cũng được liệt vào hàng mỹ nam rồi thì cần gì nhìn ai nữa? – Momo bất lực trước ông chồng.
- Hừ...nhưng vẫn có người hơn thằng Taehyung mà? – Hoseok hất mặt.
- Ai? – Tzuyu Momo hỏi trong khi nó nhìn anh với ánh mắt xem thường, bĩu môi. Tzuyu biết anh sẽ nói ai mà!
- Thì Hoseok này chứ ai? – Anh tự tin.
- Oh...nhà em có bao nhiêu cái thau đem hết lên đây giùm chị! – Momo tỏ vẻ bất ngờ rồi bịt miệng quay sang nhìn Tzuyu.
- Nhiều đấy nhưng chắc không đủ xài đâu chị ơi. Chị cứ thẳng mục tiêu mà làm là được. – Tzuyu tỏ vẻ bối rối.
- Hai người! – Hoseok tức đến mức mắt trợn trắng, sùi bọt mép.
- Hahahaha... - Tzuyu với Momo nhìn nhau rồi ôm bụng cười. Cho cừa cái tật tự tin quá đáng!
- Hừ... - Hoseok hậm hực đi thẳng vào bếp, tìm đồ ăn để hạ hoả.
- Này chồng yêu...giận vợ à? – Momo nói vọng vào nhà bếp.
- Ứ thèm giận! – Hoseok hét to.
- Hi...haha... - Hai chị em lại tiệp tục cười mặc cho cái núi lửa sau bếp tiếp tục bốc khói.
- Trẻ con! – Sana lầm bầm mắng một tiếng, bước xuống phòng khách ngồi cạnh nói với Momo.
- Sáng giờ trên phòng à? – Tzuyu quay sang nhìn con nhỏ bạn. Sana trông thảm và thiếu sức sống kinh khủng.
- Ừ...không thích xuống. – Sana mệt mỏi nằm vật ra sofa.
- Haiz...tao không ngờ lại có một ngày hotgirl như mày lại sống dở chết dở chỉ vì nhớ người yêu đấy! Đó là chưa kể chỉ vừa xa nhau 1 tháng 7 ngày. – Tzuyu nhăn mặt.
- Thế mày thì sao? Cũng nhớ lắm chứ gì? Lo lắm chứ gì? Thế nên mới đếm cả từng ngày thế kia. – Sana cười nhạt.
- Vớ vẩn. – Tzuyu trừng mắt.
- Sao cũng được, không phải thì thôi. - Sana nhún vai.
- Mà nè, em tính đi Hawaii thật à? Bao giờ đi? – Momo khều vai Tzuyu.
- Bao giờ cũng được. Mà nếu muốn đi chơi thì chắc cuối tuần sau là đi được rồi. Em đang lên kế hoạch tắm nắng đây. – Tzuyu nháy mắt.
- Đi Hawaii sao? Nhắc mới nhớ, địa điểm tổ chức lễ kết nạp lần này là tại chi nhánh ở Hawaii phải không? – Sana bật dây.
- Ừ...Tao thèm tắm nắng lắm rồi này. Hồi đợt đi Jeju với trường chưa kịp tắm biển đã phải về thành phố, chán chết. – Tzuyu chun mũi.
- Vậy thì đi. Tao cũng muốn tắm biển lắm rồi đây. Mùa này mà ra biển mặc áo tắm thì sướng phải biết! – Sana lúc này sáng mắt lên.
- Em tính cung cấp thêm máu cho bệnh viện nữa à? – Momo cười.
- Em làm gì mà cung cấp máu? – Sana ngờ nghệt.
- Ngốc! Mày mà ra biển mặc áo tắm thì có khối thằng chảy máu mũi. – Tzuyu cốc đầu Sana.
- À...ra thế. Nhưng có sao đâu. Vậy cũng tốt.
- Tuỳ mày thôi. Thế cuối tuần sau đi nhé! – Tzuyu lè lưỡi.
- Ok. – Momo gật đầu.
- Ôi...biển Hawaii...tao đồng ý! – Sana chắp tay trước ngực.
Tzuyu với Momo nhìn Sana bằng ánh mắt kì lạ. Mới cách đây mấy phút còn chết lên chết xuống, ủ dột vì thương nhớ người yêu. Vậy mà giờ nghe tới việc đi Hawaii là mắt sáng trưng như đèn pha ôtô, thật đúng là chỉ có Sana!
Chiếc máy bay hạ cánh xuống phi trường tại Hawaii vào lúc kim đồng hồ vừa chỉ điểm 9g tối. Tụi nó nắm tay nhau, ung dung bước ra khỏi sân bay mặc cho Jimin với Hoseok loay hoay tự xoay sở với đống hành lý!?!
- Chúng ta ở đâu? – Mina ngó ngang ngó dọc.
- Khách sạn đi. Lâu lâu ở khách sạn cũng vui, vả lại tao không mang theo chìa khoá nhà! – Sana lên tiếng. (Nhỏ có một căn biệt thự ở Hawaii)
- Được đấy. Vậy khách sạn nào bây giờ? – Momo gật gù.
- Thì chị với Mina nhớ xem ở đây có khách sạn nào. Đừng nói với em là nhà hai người làm địa ốc mà lại không có lấy một cái khách sạn nơi này nhé! – Tzuyu gườm gườm nhìn hai chị em.
- Ai mà nhở nổi! – Mina dậm chân.
- Chị không rõ...hình như...có một cái tên...tên gì nhỉ? À...Queen! Queen Hotel. – Momo cố lục lọi trong đầu.
- À...em biết chỗ đó rồi. Vậy chúng ta đi. – Sana reo lên rồi bắt taxi.
Cả bốn người vui vẻ leo lên taxi đến thẳng khách sạn mà không để ý rằng...trong đoàn mất tiêu hai anh chàng hotboy! Kể cũng tội nghiệp thật, vì phải lo xách đống hành lý khệ nệ của tụi nó mà đến khi ra được tới cổng sân bay, tụi nó đã mất dạng mất tiêu rồi!
...
Từ lúc xuống sân bay tới giờ, tụi nó đã ở trên đất Hawaii hơn hai ngày mà chưa ra biển. Thế mà trong khi đó chỉ còn bốn ngày nữa là tới lễ kết nạp nên thời gian chơi chẳng còn bao nhiêu. Ngày đâu tiên thì đi dạo, ngày thứ hai thì đi mua sắm. Cứ tưởng chiều ngày thứ hai là đã có thể ra biển rồi chứ ai ngờ...việc lựa áo tắm của Sana đã khiến cả bọn trễ kế hoạch. Bó tay!
Sáng sớm tỉnh dậy, Tzuyu và Sana đi mãi mà không tìm thấy Momo với Mina đâu. Đến khi gọi điện thoại thì cũng không bắt máy khiến hai đứa điên máu vô cùng. Đã đánh lẻ thì thôi chứ, cũng phải biết suy nghĩ tới hai đứa đang cô độc ở đây, thế mà dám bỏ đi chơi một mình. Thật là...
- Ra biển đi. Giờ này tắm nắng thích đấy. – Sana rủ rê Tzuyu.
- Được thôi...bốn người kia đi rồi thì tụi mình cũng phải đi chơi chứ! – Tzuyu hùng hổ.
- Ok. – Sana gật đầu chắc chắn.
...
Bãi biển trong xanh cùng hàng dừa và làn gió hiu hiu thổi khiến tụi nó cảm thấy phấn khích vô cùng và quên béng mất nỗi nhớ chồng bao ngày qua. Mặc dù đang là mùa đông nhưng ở nơi đây cứ như mùa hè vậy, nắng vẫn chiếu xuống bãi cát trắng mịn dẫn lối cho tụi nó.
Sana ngẩng cao đầu, tự tin đi trên bãi biển trước cái nhìn của mọi người. Con trai thì xịt máu mũi dài dài còn con gái thì đỏ mặt ghen tị với vóc dáng chuẩn của hai siêu mẫu trước mặt.
Sana mặc trên người một bộ bikini hai mảnh màu đỏ bốc lửa, từng đường nét đẹp đúng chất cứ hiện rõ mồn một dưới đáy mắt mấy thằng đàn ông háo sắc khiến chúng thèm thuồng. Có thể nói, bộ dạng thế này thì đây hình như không phải là Sana mà là con người của siêu mẫu Ellie nổi tiếng.
Tzuyu bước bên cạnh cô bạn, gương mặt đẹp như pha lê với nụ cười mỉm nhẹ trên môi khiến vô số thằng chết lên chết xuống. Tâm trạng lúc này của nó cực kì thoải mái vì đây mới đúng là một kì nghỉ đúng nghĩa. Tzuyu đang cần xả stress vì công việc quá căng thẳng, đầu óc nó lúc nào cũng phải căng ra như dây đàn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt.
Bộ bikini màu đen của nó giúp làn da trắng hồng nổi bật hơn. Dù kín đáo hơn Tzuyu nhưng nó cũng là hai mảnh, cũng là thứ vũ khí mà nó đã vô tình giết chết ánh nhìn của bao nhiêu con người đang đứng trên bãi biển. Thật sự thì bảo nó đẹp thì không đúng, phải nói là quá đẹp khi ông trời đã cho nó cái vẻ ngoài đến bất công ấy!
Cả hai cứ cùng nhau đi trên bãi biển như thế mà không biết rằng phía sau lưng là một đám đông với ở giữa là hai người con trai – ước mơ của hàng vạn cô gái! Con gái dường như là muốn quỳ rạp dưới chân và nguyện chết vì cả hai người vậy.
Nằm trên chiếc khăn trắng trãi trên bãi cát, hai đứa tắm nắng với một trạng thái thoải mái. Tất cả mọi mệt mỏi, căng thẳng đều đang được xả ra để tinh thần thư thái, sảng khoái chuẩn bị cho cuộc chiến lớn.
Gương mặt hai thiên thần bãi biển là cái kính đen to bản để che ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào mắt, bên cạnh còn có cả ly cocktail mát lạnh. Thật sự thì chắc chắn không có phương pháp xả stress nào tuyệt vời như thế này.
Mặc kệ đám đàn ông xung quanh cứ liếc nhìn, cả hai vẫn cứ ung dung như không. Có sắc mà không để người khác ngắm thì ở nhà cho rồi, còn vác cái mặt ra ngoài đường làm gì?
- Ha...thoải mái thật! Quyết định đi Hawaii sớm vài hôm đúng là chính xác! – Sana vui vẻ nói.
- Hết nhớ chồng rồi à? – Tzuyu hơi cười.
- Hừ...cái tên trời đánh đó nhớ làm gì? Hắn ta đi hơn cả tháng có thèm gọi về một lần đâu! – Sana cáu gắt.
- Oh...thật là không nhớ chứ? Tao thấy mày suốt ngày chui rúc vào phòng không thèm ra ngoài lấy nửa bước, toàn ôm ảnh chụp mà ngắm lại bảo là không nhớ à? – Tzuyu bĩu môi.
- Tao thế bao giờ? Chẳng qua...là...
- Là sao? Nhớ thì nói thẳng nhé! – Tzuyu cười gian.
- Mệt! Ừ thì nhớ! Mà mày thì sao, cũng nhớ muốn chết mà bày đặt! – Sana gắt.
- Hừ...tao không thèm quan tâm hắn. – Tơi lượt Tzuyu nhăn mặt.
- Không quan tâm...nói nghe ngon quá ha. – Sana lườm nó.
- Ừ đấy. – Tzuyu kênh mặt.
- Mà công nhận đi biển không có mấy tên đó cũng sướng thật.
- Sao lại sướng? – Tzuyu chớp mắt.
- Có tên Taehyung đi theo tao chẳng dám mặc áo tắm. Mà mày biết tao rồi...đi biển mà không mặc áo tắm thì đi đề làm gì chứ? – Sana khó chịu ra mặt.
- Thế thì về mặc đi qua đi lại cho tên đó ngắm cũng được mà? – Tzuyu đùa.
- Tao không có biến thái nhé. Hắn ta có nước thịt tao luôn thì có. – Sana rung mình. Ai chứ Taehyung thì dám lắm, sói thế còn gì?
- Oh...hai cô em đẹp quá! – Một anh chàng tóc vàng nán lại gần.
- Anh là ai vậy? – Sana nghe tiếng nói thì kéo cái kính đen xuống nhìn người đứng cạnh.
- Tự giới thiệu...tôi tên là Michael. – Anh chàng thân thiện nói bằng tiếng Anh. Rõ ràng là một anh chàng người nước ngoài.
- Oh...hân hạnh. Tôi tên Ellie. – sana mỉm cười đáp trả. Cũng bởi sana sống khá thoáng (không có nghĩa là lẳng lơ đâu nhé), lại thêm một khoảng thời gian ở Anh nên việc tiếp chuyện với người khác giới ở bãi biển cũng khá bình thường.
- Vậy còn cô gái bên cạnh em? – Michael hướng mắt nhìn snag nó.
- À...là bạn em, tên Venus. – Sana nhìn sang Tzuyu.
- Venus sao? Một cái tên khá lạ nhỉ?
- Vâng. – Sana gật đầu.
- Mà em có biết là hai người nằm đây khiến bao nhiêu tên thiếu máu rồi không? Thật sự thì đây là lần đầu tiên anh thấy người đẹp như cả hai đấy. – Anh chàng cười híp mí.
- Cảm ơn anh đã khen. – Sana gãi đầu cười ngượng mặc cho phía xa xa sau lưng có ngọn núi lửa sắp phun!
- Mà em bao nhiêu tuổi rồi? – Michael hỏi.
- A...em mới 17 thôi. – Sana gãi đầu.
- Vậy sao? Anh cứ tưởng em 20! – Michael hơi bất ngờ.
- Dạ... - Sana cười như mếu, ý nói nhỏ già trước tuổi à?
- Lâu quá không gặp. – Thêm một giọng nói xen ngang vào giữa cược trò chuyện, nhưng có vẻ lần này, giọng nó ấy cũng thu hút sự chú ý của nó.
- Chào hai người. – Thêm một người đứng cạnh lên tiếng.
- Hai người... - Tzuyu đấy gọng kính xuống nhìn hai kẻ vừa mới đến, ánh mắt không giấu nỗi sự bất ngờ.
- Sao anh ở đây? – Sana mở căng mắt nhìn.
- Khoá tập huấn diễn ra ở Hawaii, hai người không biết à? – Một người nói.
- Không. – Sana với nó đồng thanh lắc đầu ngơ ngác.
- Sao em ăn mặc thế này? – Người còn lại nhìn chằm chằm Sana.
- Hơ...Taehyung...em ...em... - Sana gãi đâu, không ngờ lại gặp người yêu trong hoàn cảnh này.
- Này...bạn trai em à? – Michael nhìn Sana hỏi nhỏ.
- Sao...sao anh biết? – Sana trợn mắt.
- Ánh mắt anh ta nhìn anh có hai ngọn lửa, chứng tỏ anh chàng đang ghen lắm đấy. – Michael hất mặt về phía Taehyung.
- Thật xin lỗi anh... - Sana ái ngại.
- Không sai, người có lỗi là anh mới phải vì đã nói chuyện với người đã có bạn trai. Thôi, bye em, có duyên thì gặp lại! – Michael tiếc rẻ đứng dậy bỏ đi mất.
Khi Michael đi mất thì không khí giữa bốn con nguòi chùng xuống hẳn. Đảm bảo là hai anh chàng giận lắm đây. Người yêu mặc bikini ra biển cho cả khối thằng ngắm nghía thèm thuồng thì thẳng nào không tức? Nếu muốn mặc bikini thì về nhà mặc cho một mình tụi hắn xem là được rồi!?! (Để hai anh thịt hai chị ấy à???)
Taehyung lột cái áo thun đang mặc trên người thảy xuống cho Sana, cậu đang bốc hoả trước ánh nhìn của lũ đàn ông ngoài kia. Sana rõ ràng đã là người yêu của cậu thì ai cho nhìn chứ? Nhìn tiếp chắc chắn Taehyung sẽ nhào ra cho mỗi thằng một phát nhập viện.
- Anh đưa em làm gì? – Sana giơ cái áo lên trước mặt Taehyung.
- Mặc vào! – Taehyung không thèm nhìn Sana lấy một cái.
- Nhưng để làm gì? – Sana vẫn ngô nghê không hiểu. (Hay không thèm hiểu?)
- Anh bảo em mặc thì cứ mặc đi! – Taehyung gắt.
- Anh sao kì vậy? – Sana dùng dằng đứng dậy trừng mắt với Taehyung.
- Em... - Taehyung tức không chịu nổi, đành giật lấy cái áo trên tay Sana rồi mặc luôn vào cho nhỏ. Xong thì kéo Sana đi thẳng.
- Anh bỏ em ra! – Sana cố gắng giật tay ra khỏi tay Taehyung.
- Em còn nói một tiếng nữa thì đừng nhìn mặt anh! – Taehyung quay lại hăm doạ Sana rồi tiếp tục kéo nhỏ đi.
TBC.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip