3.5
Đến khi Miyeon và Namgil tỉnh lại thì trời đã tối rồi.
Trong khu xưởng bị bỏ hoang tối tăm, tôi ngồi trước mặt hai người họ và lật xem lịch sử tin nhắn trong điện thoại di động của bọn họ, càng đọc càng thấy mỉa mai làm sao.
Trưa nay Namgil còn gửi tin nhắn cho em gái của cậu ta, bảo con bé học xong thì về nhà nhanh, đừng chạy lung tung bên ngoài.
Miyeon thì làm nũng với anh trai của cô ta để vòi vĩnh chiếc điện thoại di động đời mới nhất.
Bọn họ cũng có người thân cơ mà, sao họ nỡ gây ra chuyện như vậy nhỉ?
Tôi chẳng thể hiểu nổi.
Màn hình điện thoại hắt ánh sáng lờ mờ lên mặt tôi, tạo nên một mảng trắng bệch.
Namgil tỉnh dậy trước, chứng kiến cảnh ấy thì bị dọa sợ đến mức ngất đi lần nữa.
Miyeon toát mồ hôi nhìn tôi, cô ta hoảng sợ ngọ nguậy cơ thể đang bị trói chặt rồi nhích dần vào trong góc.
Tôi gửi tin nhắn cho ba mẹ của bọn họ, thông báo tối nay họ sẽ không về, sau đó tôi lại hắt một chậu nước vào người Namgil để hắn tỉnh lại.
Namgil run lẩy bẩy.
"Rốt cuộc chị là ai? Chị muốn bao nhiêu tiền?"
Miyeon run rẩy: "Cậu bị ngu à? Chị ta là chị gái của Hyunbin đó! Chị ta muốn báo thù, cậu có hiểu không hả?"
Cô ta hơi khựng lại, sau đó nhìn tôi với vẻ đáng thương: "Chị ơi, chị ơi, em sai rồi, em không nên nói dối. Nhưng trước kia chẳng có ai để ý đến lời em nói đâu, là do cậu ta đó!"
Cô ta chỉ vào Namgil: "Cậu ta thuê phóng viên đến phỏng vấn em, lại còn mua tài khoản ảo để thao túng dư luận, chuyện thành ra như vậy đều do một tay cậu ta gây nên đó chị!"
Sau vài giây ngơ ngác, Namgil lập tức xông lên, vì tay đã bị trói nên cậu ta thẳng chân đá vào bụng Miyeon rồi lớn tiếng mắng chửi: "Con đĩ này! Mày hại tao!"
Tôi nhặt tấm ván gỗ ở bên cạnh lên rồi nện vào người Namgil, sau đó kéo Miyeon đến tầng hai của xưởng, tôi đã sắp đặt camera trên đó xong cả rồi.
Tôi để cô ta ngồi trước ống kính rồi nhìn cô ta chằm chằm: "Kể rõ mọi chuyện từ đầu đến cuối, tao muốn mày trả lại trong sạch cho em trai tao."
Miyeon bị dọa sợ đến choáng váng.
Nhưng cô ta nhanh chóng phản ứng kịp, một khi nói ra sự thật thì cô ta cũng sẽ bị cư dân mạng mắng chửi thậm tệ.
Cô ta sợ sệt nhìn tôi, tôi chẳng nói chẳng rằng túm lấy tóc cô ta rồi đè cô ta xuống đất, tiếp đến còn kề dao vào động mạch ở cổ cô ta: "Nói, hay là chết?"
"Tôi nói! Tôi nói!"
Miyeon khóc lóc thảm thiết, cô ta nhìn vào camera, nghẹn ngào kể hết mọi chuyện.
Miyeon luôn bày ra dáng vẻ của một học sinh giỏi khi ở trường, nhưng thật ra cô ta bí mật qua lại với đám con gái lông bông đã thôi học.
Một ngày nọ, sau khi tan học, đám con gái lông bông kia nhìn thấy em trai tôi trước cổng trường nên hỏi Miyeon xem đó có phải là hot boy của trường hay không.
Miyeon ôm lòng hư vinh nên buột miệng nói dối đấy là bạn trai của cô ta. Sau này cô ta thật sự theo đuổi em trai tôi, nào ngờ lại bị thằng bé chối.
Đám con gái lông bông kia không biết Miyeon nói dối, còn bảo cô ta hẹn em trai tôi ra ngoài chơi, nhưng làm sao mà cô ta có thể hẹn được chứ? Thế là đám người kia cảm thấy họ bị Miyeon chơi xỏ, xế chiều hôm đó, bọn họ cãi nhau ầm ĩ bên hồ.
Miyeon bất cẩn ngã xuống hồ, em trai tôi cứu cô ta lên.
Sau khi tỉnh lại, Miyeon vừa oán hận em trai tôi vì dám từ chối lời tỏ tình của cô ta, vừa sợ thằng bé sẽ nói ra chuyện cô ta hút thuốc lá và uống bia với đám nữ sinh kia, vậy nên, lúc ba mẹ cô ta hỏi thăm, cô ta đã đổi trắng thay đen, tố cáo em trai tôi giở trò đồi bại.
Sau khi nghe xong, lòng tôi như chìm trong tảng băng, bàn tay cầm dao run rẩy không thôi.
Em trai tôi học giỏi, tốt tính, chưa bao giờ gây chuyện với ai.
Thậm chí tôi còn có thể tưởng tượng được gương mặt ngại ngùng và ngập tràn áy náy của thằng bé khi nó từ chối Miyeon.
Chỉ vì thể diện rẻ mạt này của cô ta mà cô ta nhẫn tâm phá hoại một con người tốt đẹp đến nhường ấy.
Tôi tát vào mặt Miyeon, ánh mắt rét lạnh đến thấu xương.
"Tốt nhất là mày nên cầu nguyện cho em trai tao bình an vô sự đi."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip