Chap 22

Tin tức này vừa lan ra, Chu Chính Đình liền đi gặp đội trưởng xin nghỉ, ra cửa gặp được Justin.

"Anh có việc gì à?" Justin rất ít thấy anh hoảng loạn như vậy.

"Anh đi có chút việc." Chu Chính Đình đầu cũng không ngẩng lên liền đi ra ngoài.

"Ca, anh không sao chứ? Muốn em đi cùng anh không?"

"Ừ, được." Anh không biết trong lòng nghĩ cái gì liền đồng ý Justin, chỉ là cảm thấy có người đi theo, trong lòng sẽ an tâm một chút.

Ở trên xe, Chu Chính Đình nói với Justin ngắn gọn về chuyện của Thái Từ Khôn, Justin thật bình tĩnh khi nghe chuyện anh thích nam nhân, nhưng khi nghe được đối tượng anh thích thì trong nháy mắt lại trở thành không bình tình.

"Cái gì! Thái từ Khôn!" Justin gào lên, người xung quanh đều quanh lại nhìn cậu, cậu làm vẻ như xin lỗi, cười nịnh nọt.

"Thật là Khôn ca sao? Em thích anh ấy, chính là ở trong thần tượng thực tập sinh!" Justin vô cùng kích động phe phẩy Chu Chính Đình.

"Ừ." Chu Chính Đình một đầu hắc tuyến nhìn cậu.

"Kia kia kia, chúng ta hiện tại là muốn đi xem anh ấy sao?"

Chu Chính Đình gật gật đầu, bắt đầu hối hận khi cho Justin đi cùng.

Anh ở bên đường kêu Justin chú ý cùng anh qua đường.

Xem qua các video và hình ảnh hậu trường, anh biết thực tập sinh luôn đi mua đồ ăn vặt, liền cùng Justin ngồi ở cửa hàng tiện lợi chờ cậu ra.

"Sao tự nhiên anh kéo em đi mua ăn." Thái từ Khôn bị Châu Duệ nửa đêm kéo đi mua đồ ăn oán giận nói.

"Vừa mới tới cái chuyện ma kia quá dọa người, anh đi một mình thì có chút sợ hãi." Châu Duệ nghĩ nếu không phải Tiền Chính Hạo ở phòng luyện tập còn chưa có trở về, thì anh cũng sẽ không tìm đường chết lôi kéo vị lão đại này đi mua đồ ăn.

Chu Chính Đình ngồi ở cửa hàng tiện lợi uống cà phê nôn nóng chờ đợi, đột nhiên có hai người đi đến, cho dù người kia mặc kín mít thế nào, anh vẫn là liếc mắt một cái liền nhận ra cậu.

Giây trước còn cảm thấy phiền toái, nhưng khi Thái Từ Khôn thấy Chu Chính Đình, oán giận một câu cũng không nói ra được.

"Anh đi về trước đi, em một lát nữa trở về." Thái từ Khôn đẩy đẩy Châu Duệ.

"Em muốn làm gì?" Châu Duệ vừa quay đầu lại liền thấy được Chu Chính Đình, nhớ lại gương mặt này, liền không có nói thêm nữa  "Trở về sớm một chút, sẽ bị kiểm tra phòng."

Thái từ Khôn gật gật đầu, ra cửa khác nơi Chu Chính Đình đang ngồi, lúc ra mới phát hiện, ngoài anh ra, còn có người khác nữa.

"Chào Khôn ca ! Em là fan của anh." Justin vẻ mặt kích động bắt tay vói qua.

"Đây là Justin." Chu Chính Đình giải thích.

"Nga, chào em, đã nghe Chính Đình nói qua." Thái từ Khôn vẻ mặt biểu tình như đang nhìn tình địch nhìn Justin.

Chu Chính Đình nhìn Thái từ Khôn nhíu mày, phảng phất bất mãn vì đã không một mình tới gặp cậu.

"Hai người ăn chưa, em cảm thấy bụng có điểm đói bụng, lại đi cửa hàng tiện lợi ăn một chút gì." Justin liếc mắt một cái đã nhìn ra mờ ám giữa hai người.

Chu Chính Đình cũng không vạch trần nói vừa mới ở cửa hàng tiện lợi ăn một phần cơm hộp, một phần sủi cảo, cộng thêm số túi khoai tây chiên với Justin, nói "Được".

Thái từ Khôn nhìn Justin vào cửa hàng tiện lợi, tay liền nắm lấy tay Chu Chính Đình, tiến đến hôn anh, anh cả kinh muốn đẩy ra, nhưng không địch lại cậu. Thái từ Khôn dần dần gia tăng nụ hôn này, cảm nhận được anh sắp thở không nổi mới buông ra.

"Em rất nhớ anh." Chu Chính Đình vừa định nói những lời thô tục liền bị bốn câu này của cậu đánh trở về.

"Anh cũng nhớ em." Chu Chính Đình nhìn gò má gầy đến nỗi xương nhô cao của Thái từ Khôn, "Nhưng là lần sau không cho phép, em sắp xuất đạo, lỡ có người nhìn thấy thì sao"

"Sẽ không." Thái từ Khôn đánh gãy anh, dùng khẩu khí đảm bảo nói.

"Chính là không thể, lần này anh tìm em là vì việc kiện tụng, em không cần chịu ảnh hưởng, anh sẽ giúp em giải quyết, em chỉ cần thi đấu cho tốt biết không?"

"Mẹ em chuẩn bị hết rồi, em không lo lắng, cũng không ảnh hưởng, anh yên tâm đi."

"Mẹ em?" Anh nhớ tới lúc trước cậu có nói nhà cậu có công ty riêng.

"Đúng vậy, nhà em đã tìm luật sư."

"Tốt rồi." Chu Chính Đình thở dài nhẹ nhõm một hơi.

"Anh đến đây tìm em chỉ vì chuyện kiện tụng thôi sao?"

Thái từ Khôn có điểm mất mát.

"Không phải nói rồi sao, anh rất nhớ em." Chu Chính Đình đánh nhẹ lên đầu cậu, cảm thấy chính mình gần đây ở cùng Justin quá nhiều, đã biến thành người bạo lực.

Thái từ Khôn nghe được đáp án mong muốn, nhìn anh cười, cười đến mặt nhăn lại.

"Em quản lý biểu cảm tốt một chút."

"Cuối tuần là trận chung kết, anh nhất định phải tới xem nha." Thái từ Khôn vẻ mặt chờ đợi nhìn anh.

"Ừ." Chu Chính Đình kiên định gật gật đầu.

"Cái kia, anh không cần ở bên Justin quá nhiều đâu, anh cũng kết bằng hữu nhiều quá đi."

"Cậu ấy còn thích em đó, tiểu bằng hữu, có phải bình giấm chua bị đánh đổ rồi?" Chu Chính Đình biết ý tứ trong câu của Thái Từ Khôn, còn muốn trêu cậu một chút "Anh xem Weibo, chính là xếp hạng cp của Dị Khôn rất cao, em có muốn giải thích một chút không?"

"Sao có thể, em cùng anh ấy là huynh đệ, anh không cần hiểu lầm, tuyệt đối không có khả năng." Thái từ Khôn vội vàng bắt đầu giải thích, chu chính đình cũng không nói lời nào liền nhìn hắn, hắn liền càng ngày càng hoảng, sau đó từ bỏ, thật sâu mà thở dài một hơi, cúi đầu.

"Anh biết, trêu em thôi." Anh cảm thấy Thái từ Khôn dưới và trên sân khấu quả thực tương phản thật lớn.

Thái từ Khôn ngẩng đầu: "Thật sự?"

Chu Chính Đình cười gật gật đầu.

Hai người vòng quanh ký túc xá đi rồi một vòng lại một vòng, Thái từ Khôn chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu nói phát sinh gần đây, cậu mà nhắc tới tin xấu, chắc anh lại thành lảm nhảm tiên tử, cậu trêu chọc anh là viết thư bị sai lỗi chính tả, bị anh đuổi đánh, trong lòng cậu lại thầm ghi nhớ thêm một bạo lực tiên tử.

"Em không muốn trở về ngủ." Cậu dựa vào vai anh.

"Đừng nháo, chẳng phải bị kiểm tra phòng, chỉ có hai tuần, lại kêu la om sòm một bữa." Chu Chính Đình ngồi ở ven đường, trong lòng nghĩ ngồi ở đây cả đêm cũng tốt, chỉ cần hai người có thể ở bên nhau.

Thái từ Khôn chỉ chỉ mặt mình, Chu Chính Đình bất đắc dĩ lắc đầu, quả nhiên vẫn là đứa trẻ, anh đưa mặt lại gần cậu, định hôn lên má, ai ngờ cậu quay lại, áp môi lên môi anh.

"Em về đây! Nhớ rõ phải đến xem trận chung kết." Thái từ Khôn đứng dậy chạy về ký túc xá.

"Anh muốn đánh em!" Anh nhìn bóng cậu hét to, nhưng trên mặt lại cười tươi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip