mang bên mình số mệnh đơn độc, anh chưa từng cầu nguyện với thượng đế. Cho đến khi gặp Kim Ami, anh lại trở thành người mộ đạo nhất.nói như vậy bởi:nếu thượng đế ban cho anh "món đồ" gì, thì đó chỉ có thể là Kim Ami.chuyển ver chưa có sự đồng ý của bên phía tác giả, nếu phía tác giả và phiên dịch không đồng ý tớ sẽ xoá truyện ngay lập tức.…
Tôi không phải nhà văn hay người viết văn giỏi nhưng tôi đam mê nó.Tôi viết câu truyện này gửi tặng cho bản thân sau 10 năm nữa và gửi tặng cho những ai mang sự trưởng thành bên ngoài nhưng trong thâm tâm lại muốn một lần nữa trở thành trẻ con.…
Cô là người đi thu thập thông tin của băng Donquixote nên thường đi lẻ khỏi băng hay thâm nhập vào băng khác để làm nhiệm vụ.Nói cho ngầu thế thôi chứ đi chơi là chính.Truyện tập trung vào giải trí và xàm là chính nên mấy thanh niên nghiêm túc không nên xem nhé.Truyện không theo cốt truyện chính.…
"Tôi xin vì đất nước mà hy sinh bản thân, vì bình yên của Tổ Quốc mà chấp nhận mất tất cả."Start: 210807End:Thuộc dự án "Em còn nhớ hay em đã quên".Truyện là 70% trí tưởng tượng của Quân, vui lòng không đem đi đâu khác.…
Tác giả: Chu Tiểu NhiễmEditor: PiĐộ dài: 10 chương + Phiên ngoại.Tình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản edit: HoànVăn án:Tất Văn Quân là đàn anh khóa trên ở trường Đại học của Chu Chính Đình. Năm thứ 3 đại học, trong buổi đón chào tân sinh viên, Văn Quân bị Chính Đình hớp hồn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Tuy nhiên, Chính Đình vốn là một trạch nam lại khá ngô nghê nên không cảm nhận được sự hiện diện của Văn Quân bên cạnh mình. Sau khi tốt nghiệp đại học, Văn Quân sang Anh du học, hai năm sau, được tin Chính Đình cũng khăn gói quả mướp sang London. Sau đó, dưới áp lực của Mama đại nhân, trạch nam muôn thuở Chu Chính Đình tham gia một tour du lịch 10 ngày, Tất Văn Quân nhân cơ hội này sắp xếp đi du lịch cùng em, 10 ngày chinh phục bắt đầu.…
Tác phẩm đầu tiên của Jaems team, là lí do đưa chúng tớ thành một team và viết nên fic này.Những dòng tin nhắn giữa hai bạn nhỏ trong idol producer này chỉ mang tính chất giải trí và đừng quên nhấn sao vàng cho team nếu bạn thích nó ❤Start day : 2/3/2018End day : 14/6/2018…
Câu chuyện "Những Ngày Mưa Chậm Rãi" là một lát cắt nhẹ nhàng, sâu lắng về cuộc sống làng quê, nơi những ký ức và cảm xúc đan xen trong từng giọt mưa và nhịp sống chậm rãi. Người kể chuyện trở về quê hương sau một thời gian dài xa cách, mang theo nỗi nhớ về gia đình, tuổi thơ, và những hình bóng đã mất.Qua góc nhìn của ngôi kể thứ nhất, câu chuyện dẫn dắt người đọc khám phá những chi tiết quen thuộc nhưng đầy ý nghĩa: căn nhà cũ, dòng sông lặng lờ, và những hình ảnh của người mẹ, người cha hiện lên như những biểu tượng của sự hy sinh, bền bỉ trong đời sống nơi thôn quê. Mưa, với vai trò như một nhân vật thầm lặng, không chỉ là phông nền mà còn là nhịp cầu kết nối giữa hiện tại và quá khứ, giữa những nỗi đau và sự an ủi.Bằng lối hành văn giàu chất thơ và những hình ảnh gợi cảm, câu chuyện khéo léo sử dụng các biện pháp nghệ thuật như so sánh, ẩn dụ và tả cảnh để tạo nên một không khí buồn man mác nhưng đầy tình người. "Những Ngày Mưa Chậm Rãi" không chỉ là câu chuyện về sự trở về, mà còn là hành trình tìm lại ý nghĩa của ký ức và quê hương trong cuộc đời mỗi con người.…
Bố tôi tóc bạc thân gầyBốn mươi tám tuổi vẫn gầy như xưaBao năm chịu nắng chịu mưaNghỉ ngơi đọc sách vẫn chưa một ngàyNhững lúc bố uống rượu sayMặt bố đỏ ửng như ngày sắp buôngMặt thì góc cạnh hình vuôngTâm thì tròn sáng như gương chẳng mờBố tôi là một nhà thơNgẫu hứng là viết ra thơ một bàiBố tôi đích thực người tàiLuôn luôn hướng dẫn giảng bài cho conBố tôi rất mực thương conLo lắng chăm sóc cho con từng ngàyBố ơi con nói câu nàyChúc mừng sinh nhật bố ngày hôm nay - Vũ Vũ - 11/11/2012 -Bố tôi thích làm thơ, cũng chưa từng có ý định trở thành một nhà thơ nổi tiếng. Chỉ là làm thơ cho thanh thản tâm hồn những lúc cuộc sống bộn bề công việc. Và tôi muốn thay mặt bố tôi chia sẻ tập thơ này đến tất cả mọi người. Bố tôi - Vũ Văn Khoa…
ji yunseo x yoo seungeon /"Ba mươi chín ngày sau khi chia tay, Yunseo mới buộc phải công nhận rằng không, hình như mình đã không được bình thường cho lắm. Chia tay Seungeon là một việc chẳng bình thường tí nào hết."…
Author: MochieTitle: Q&APairing: NEX7, Yuehua Next, cùng các cameo liên quan và không liên quan. Rating: KCategory: Interview!AU, real life, humor, romance. Disclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về author và fic viết không vì lợi nhuận. Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của author.Summary: Cùng các chàng trai nhà Yuehua thực hiện một buổi phỏng vấn.21/08/2018 - 01/04/2019…
Author: MochieTitle: Gamer x Idol Pairing: Park Woojin/Ahn Hyungseob, WANNA ONE, Yuehua Next phối hợp diễn.Rating: KCategory: Fluff, AU.Disclaimer: Các nhân vật trong truyện không thuộc về author và fic viết không vì lợi nhuận. Xin đừng mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý của author.Summary: Ngã cây, ngã cây nữa, ngã cây mãi.Lấy ý tưởng từ buổi đấu game từ thiện giữa GUGUDAN và SKT.18/04/2018…
Tác Phẩm: Cỏ Non Chưa Kịp Xanh (Khi Mùa Gặt Chưa Kịp Vàng) 🌾Tác Giả: Manh 🌊Công - Doãn Xuyên Minh.Thụ - Đoàn Quỳnh Ny."Em bảo quê buồn lắm, nhưng vẫn gấp sao mỗi ngày, còn tôi thì lỡ quen với dáng em nép bên quầy hàng, nên sợ em đi mà không ngoảnh lại.Thương em qua từng mùa lúa chín."…
author: @chweno, @aichimarukiedit: aichimaruki CHƯA BETA!!!!Jeno không biết mọi chuyện bắt đầu từ đâu. tất cả những gì cậu biết được là chị cậu quẳng cho cậu một chiếc máy ảnh trong tay, đưa cho cậu một tấm vé, và với một lời đe dọa "đừng làm người theo dõi của chị thất vọng!"và rồi giờ đây cậu ở đây, tại daegu fansign với tư cách là một fansite nổi tiếng của na jaeminwarning: ngôn từ…
LƯU Ý: - Vui lòng không reup hay mang truyện của mình đi đâu hết! - Theo quy định thì sẽ có vài chương mình không đăng lên wattpad nha, nên khi các bạn đọc sẽ có trường hợp bị nhảy chương. Vd: bạn đang đọc chương 7 và bỗng nhiên tiếp theo lại là chương 9 thay vì con số 8 thì là do mình không muốn đăng chương số 8 nên mong các bạn thông cảm cho. _ HÃY TÔN TRỌNG CÔNG SỨC CỦA TÁC GIẢ_ ( Chân thành cảm ơn vì đã đọc những dòng này. - Cáo)"Tôi tin chắc rằng hình ảnh hàng đước xanh dọc bờ sông luôn đung đưa theo từng hồi gió thổi, màu nắng vàng cam chói chang trên bầu trời quang đãng vào lúc chiều tà và hình bóng của chúng tôi - những đứa trẻ ngày ấy - in trên con lộ đầy đất đá cùng hướng mắt nhìn về nơi chân trời xa xăm ở phía bên kia bờ sông, hy vọng về một ngày tươi đẹp đang chờ mình ở tương lai phía trước sẽ luôn khắc sâu trong tâm trí và tận sâu trong trái tim của chúng tôi...." (Trích từ truyện.)…
"Vũ trụ mênh mông, em không hề cô đơn. Trong thế giới thịnh hành sự từ biệt này, hy vọng có người vì em bước chậm lại. Tôi chính là người đó."Written by #Sữadâu…
AI LỤY BP THÌ ĐI VÀOĐiều quan trọng phải nhắc 3 lầnCÓ CHỬI TỤC CÓ CHỬI TỤCCÓ CHỬI TỤCVới cả có cả couples nữa nha mấy thímVới cả mấy couple của tui đu có thể ko giống mấy thím đâu nha, couple nào nhiều người đu là tui đu cùng thôi . REST TẠM THỜI…
Bắt nguồn từ tám năm trước, trong một chuyến về thăm quê của mình, Thuận đã bắt gặp một chiếc bảng đen được để ở trên cái ghế gần dòng sông.Tò mò và lạ lẫm, Thuận đã mang chiếc bảng ấy về nhà dì Thu, người dì đang cho cậu ở nhờ. Suốt buổi tối hôm ấy, Thuận lấy phấn vẽ vời lên bảng và ra vẻ khoái chí lắm. Rồi cho đến khi cậu bắt gặp được dòng chữ : " Gửi tặng Điền Như, sinh nhật bảy tuổi vui vẻ!" cậu đã...Sau khi nghĩ kĩ, Thuận đã mang trả chiếc bảng lại chỗ cũ và ghi thêm lên bảng:" Của cậu để quên nè, lần sau giữ cẩn thận nhé!" và rời đi.Sáng hôm sau khi quay trở lại chơi, một điều bất ngờ đã xảy ra. Chiếc bảng đen vẫn còn đó nhưng khác ở chỗ có thêm một dòng chữ được viết bằng phấn rất nhẹ nhàng ngay ngắn và đẹp mượt mà : " Cảm ơn nhen!" Sau đó một chuỗi các ngày dài tiếp theo Thuận và cô bé tên Điền Như kia vẫn trao đổi với nhau qua chiếc bảng ấy. Những năm tháng thơ ấu ấy của Thuận thật đẹp biết bao nếu như mùa hè năm ấy không chóng kết thúc như vậy. Cậu phải rời xa quê, quay lại thành phố để chuẩn bị cho năm học mới. Trước khi rời đi, cậu vẫn không thể gặp mặt người bạn quen qua chiếc bảng đen một lần. Cậu lấy làm tiếc lắm. Nhưng điều gì đến cũng phải đến...Cậu rời đi mà không kịp nhắn lại lời tạm biệt...Tám năm sau, hoá ra người mà cậu luôn tìm kiếm lại là...…